Hắn chắc chắn sẽ bắt cô tiết vài lần cho đến khi phải cầu xin tha thứ, rồi mới bắn dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng bỏng vào trong huyệt nhỏ của cô, hoặc hắn sẽ trực tiếp đυ. cô đến mức ngất đi, đến khi cô uể oải tỉnh lại mà hắn vẫn cắm chặt cứng bên trong…
qυầи ɭóŧ ướt sũng, Lương Lộc ôm lấy khuôn mặt hơi ửng đỏ, không dám tin mình lại khao khát người đàn ông này đến vậy, mới gặp có hai lần mà đã ngày đêm nhung nhớ.
Vì vậy, cô bắt đầu thu thập tin tức về hắn, muốn tìm hiểu hắn.
Ngặt nỗi trên mạng không thể tìm thấy bất kỳ tin tức nào về hắn, thậm chí trên mạng nội bộ của công ty cũng rất hiếm bài viết đưa tin về hắn.
Thế là cô đành tìm cơ hội trò chuyện với những tiền bối lão làng trong công ty, trong lúc tán gẫu tỏ vẻ vô tình nhắc đến hắn, dò hỏi tin tức của hắn.
Lúc này cô mới biết, hóa ra Tiêu Khâm là nhị thiếu gia của Tập đoàn Dụ Phong - tập đoàn tài chính nổi tiếng ở địa phương, chỉ là trước đây hắn thường xuyên sống ở nước ngoài, vài năm trước sau khi hoàn thành chương trình thạc sĩ mới về nước cắm rễ.
Và công ty Điện tử Hoàn Vũ chính là do một tay hắn gây dựng sau khi về nước.
Thế nhưng, hắn thành lập công ty, cớ sao bản thân lại chỉ làm phó tổng?
Nhắc đến chuyện này thì đúng là cả một câu chuyện dài.
Hóa ra hắn thực sự từng là tổng giám đốc của công ty, ban đầu lúc thành lập công ty nhờ nhận được sự hậu thuẫn về tài chính và mối quan hệ từ phía bố mình bên Tập đoàn Dụ Phong, bảo là để tập tành làm quen, rèn luyện bản thân, nhưng thực chất cũng là để chứng minh năng lực của mình.
Kể từ khi thành lập, công ty luôn phát triển ổn định, thành tích và lợi nhuận ngày càng đi lên, quy mô ngày càng mở rộng.
Nào ngờ ngay năm ngoái, Tiêu Khâm đích thân đứng đầu dẫn dắt một dự án khổng lồ. Nghe đâu mang lại lợi nhuận rất khả quan, có ý nghĩa quan trọng trong việc mở rộng thị trường và nâng cao mức độ nhận diện thương hiệu cho công ty. Thế nhưng giữa lúc dự án đang tiến hành vô cùng khí thế thì lại bị đứt đoạn nguồn vốn, buộc phải dừng lại.
Khi đó, công ty đã dốc toàn lực chuẩn bị cho dự án này, bao nhiêu nhân lực, vật lực, tài lực đều đầu tư vào đó. Dự án này vừa bị mắc cạn đã đẩy công ty vào tình cảnh sức cùng lực kiệt, nhất thời tiến thoái lưỡng nan.
Như vậy, quả thật rất khó ăn nói.
Dù công ty do chính mình sáng lập, nhưng hội đồng quản trị được phát triển và các tầng lớp lợi ích liên quan bên phía Tập đoàn Dụ Phong cũng không phải là bù nhìn.
Thế là Tiêu Khâm tự mình đứng ra nhận trách nhiệm, một mặt tìm cách đắp vốn cho công ty, mặt khác chủ động từ chức để nhận lỗi, nhường lại ghế tổng giám đốc.
Về nguồn vốn bị đứt đoạn kia, nguyên nhân lại càng thú vị hơn.
Có người nói là do Nhị thiếu gia họ Tiêu nhìn lầm người, số tiền chuẩn bị cho dự án khổng lồ đã bị đối tác đầu tư cuỗm mất rồi bỏ trốn, báo cảnh sát cũng không bắt được người.
Có người lại nói là do phía ngân hàng hợp tác xảy ra vấn đề, đột ngột ngừng cấp khoản vay cho dự án, dẫn đến việc dự án buộc phải chấm dứt.
Và hai luồng ý kiến này quy cho cùng, kết luận mà Lương Lộc nghe được là: Dù thế nào đi nữa, chuyện này chắc chắn có bàn tay phá rối của Đại thiếu gia nhà họ Tiêu.
Khác với Tiêu Khâm, Đại thiếu gia Tiêu Canh từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh ông cụ Tiêu, cũng coi như là ngậm thìa vàng mà lớn, tập hợp muôn vàn tình yêu trên người.
Cũng chẳng biết có phải vì nuôi dưỡng cục cưng quý giá như vậy bên cạnh hay không, mà người nhà họ Tiêu đã thành công chiều hư Đại thiếu gia thành thiếu gia thực thụ, ăn chơi nhảy múa thì giỏi, còn phát triển sự nghiệp thì không. Bản thân không làm được, mà cũng chẳng muốn thấy người khác làm được.
Thấy tự nhiên mọc đâu ra đứa em trai thứ hai, dáng vẻ tuổi trẻ tài cao, e rằng không chỉ muốn chia chác tài sản mà còn định ôm trọn gia nghiệp, thế là hắn bèn tìm cơ hội giở trò quậy phá.
Còn về việc tại sao cùng là con cháu nhà họ Tiêu, nhưng từ nhỏ Tiêu Khâm lại bị "lưu đày" đến nơi đất khách quê người xa xôi, kể ra lại là một trang tình sử phong lưu của chốn hào môn.
Ông cụ Tiêu khi làm ăn phát đạt, vào năm bốn mươi tuổi cũng không tránh khỏi thói tục mà nảy sinh một đoạn tình cảm ngoài luồng, và Tiêu Khâm chính là đứa con rơi có được từ đoạn tình cảm đó.
Tội nghiệp thay, khi hắn mới vài tuổi thì mẹ đã qua đời vì bạo bệnh, thế là hắn được ông cụ Tiêu đón về nhà. Sự việc này lập tức khiến bà vợ cả bùng nổ, vì chuyện này mà suốt ngày làm mình làm mẩy cãi cọ ầm ĩ.
Chẳng bao lâu sau, Tiêu Khâm liền bị tống ra nước ngoài.
Thảo nào…
Lương Lộc cảm thấy khá thấu hiểu.