Thảo nào mỗi lần gặp, hắn luôn treo vẻ mặt hờ hững nghiêm nghị. Nghĩ lại, thân phận của hắn ở nhà họ Tiêu thật khó xử, những ngày tháng đó e rằng chẳng dễ sống chút nào. Hồi nhỏ thì chịu cảnh lạnh nhạt và bài xích, hiện tại chắc hẳn phải đấu đá tranh giành.
Và cũng thảo nào cô vào làm ở công ty gần nửa năm mà chưa từng gặp hắn, hóa ra lúc đó hắn đang trong tình trạng từ chức nhận lỗi, căn bản không hề đến công ty làm.
Hiện tại, hắn mang theo một dự án lớn ngóc đầu trở lại, mạnh mẽ tái xuất và nắm giữ chức Phó tổng, nghĩ lại thì ngày hắn quay về ghế Tổng giám đốc cũng không còn xa nữa.
Và nhân viên công ty dường như ai cũng nghĩ như vậy.
Tiêu Khâm tuy còn trẻ, nhưng sự công nhận của mọi người dành cho hắn rất cao. Từ lúc thành lập công ty cho đến nay, năng lực và thủ đoạn của hắn ai ai cũng thấy rõ, mang lại lợi ích thiết thực, thế nên mọi người đều mong ngóng sự trở lại của hắn.
Như vậy cũng có thể lý giải được tình cảnh lúc cô đi phỏng vấn. Hắn ngồi bên lề, trước mặt không đặt bảng tên, lời nói sắc bén chọc thẳng vào trọng tâm.
Nghe nói lúc đó hắn đã từ chức, nhưng vẫn được công ty mời đến đánh giá để nắm giữ thế trận. Bản thân hắn tự biết mình không đảm nhận chức vụ gì nên không giành ngồi ở vị trí trung tâm, chỉ tùy ý tìm một chỗ ngồi bên cạnh và không bày biển tên trước mặt.
Thực ra Lương Lộc cũng không tin hoàn toàn những tin đồn về Tiêu Khâm. Những mánh khóe đấu đá trên thương trường và chốn hào môn, từ nhỏ cô cũng từng chứng kiến không ít, người ngoài thường khó mà tường tận mọi chuyện. Cô cũng chỉ chắt lọc mà nghe, trong lòng nắm được đại khái là đủ.
Điều khiến cô bận lòng và phiền não lúc này chính là những tin đồn tình ái về Tiêu Khâm mà cô vừa dò hỏi được.
…
Nhị thiếu gia Tiêu Khâm không giống những công tử bột bình thường, dường như hắn không thích ăn chơi hưởng lạc, cũng chẳng màng nữ sắc.
Những năm làm việc ở công ty, hắn thường xuyên tăng ca đến tận đêm khuya và luôn thui thủi một mình. Rất hiếm khi thấy hắn dính tin đồn tình ái với ai, chẳng thấy có mối quan hệ mập mờ nào, chứ đừng nói đến chuyện dắt bạn gái ra mắt.
Nghe đồn trước đây có ŧıểυ thư nhà nào đó để mắt đến Tiêu Khâm, tung ra tin đồn hẹn hò với hắn. Có người tới dò la phản ứng, hắn nghe xong chỉ cười trừ bỏ qua, không vạch trần. Ấy vậy mà trong các sự kiện và buổi tiệc sau đó, cứ hễ thấy vị thiên kim kia là hắn bèn đi vòng đường khác, chẳng thèm nói với cô ta thêm một câu nào.
Lương Lộc nghe mà thổn thức.
Cô vốn nghĩ với ngoại hình và gia thế của Tiêu Khâm, phụ nữ xung quanh hắn phải xếp hàng dài, nối gót nhau không dứt. Nào ngờ người đàn ông này lại chẳng chơi theo kịch bản của bọn con nhà giàu, gạt phăng tất cả phụ nữ ra ngoài, chẳng có chút khái niệm thương hoa tiếc ngọc nào.
Thực ra, nếu đời sống riêng tư của Tiêu Khâm phóng khoáng hơn một chút thì đó lại là tin vui với Lương Lộc, bởi vì như vậy việc tiếp cận hắn sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Mặc dù trước nay Lương Lộc chưa từng chủ động sà vào lòng người đàn ông nào, bản thân cô cũng chẳng có tự tin gì cho cam, nhưng nếu đối tượng là Tiêu Khâm, cô nghĩ mình sẽ sẵn sàng bất chấp tất cả.
Nhưng với tình hình hiện tại, người đàn ông này là kiểu "nước đổ đầu vịt", hoàn toàn không màng nữ sắc, e là hắn cảm thấy phụ nữ rất phiền phức, chẳng muốn tốn tâm tư đối phó với phái đẹp.
Điều này khiến Lương Lộc cảm thấy có chút nan giải, nhất thời chưa tìm ra điểm đột phá.
Yêu thầm khiến con người ta u sầu, nhưng cũng giúp người ta trưởng thành, đặc biệt là khi đối tượng yêu thầm lại vô cùng xuất sắc và cao không thể với tới.
Hôm nay tan làm, Lương Lộc cúi đầu bước đi đường, trong lòng vô cùng trống trải.
Cô đã suy nghĩ kỹ rồi.
Xem xét tình hình hiện tại, cơ hội duy nhất để cô và Tiêu Khâm tiếp xúc với nhau chính là vòng tròn công việc, bởi vòng tròn cuộc sống của hắn hoàn toàn không có chút giao điểm nào với một người quê ở miền Nam như cô.
Thế nhưng, từ lần gặp hắn trước đó đến nay đã hơn một tuần trôi qua, cô chưa hề tình cờ gặp lại hắn trong công ty.
Văn phòng của họ không nằm cùng tầng, cô cũng không tiện lượn lờ lên tầng văn phòng của người ta thám thính. Nội dung công việc của họ cũng chẳng cùng đẳng cấp, chỉ có cấp bậc như Giám đốc Trình mới có cơ hội chạm trán hắn trong công việc.
Trừ phi công ty tổ chức một cuộc họp lớn, Giám đốc Trình có thể dắt cô đi cùng, lúc đó cô mới mong nhìn thấy hắn tham dự. Nhưng ai mà biết rốt cuộc bao giờ công ty mới có cuộc họp như thế.
Lương Lộc thở dài, bước đi vô định. Hôm nay cô không muốn về nhà ngay, nhưng đi bộ trên đường giờ này cô lại chẳng biết đi đâu, thế là cứ đi loanh quanh khu vực gần công ty. Thỉnh thoảng cô lại ngoái đầu nhìn về phía công ty, cũng chẳng rõ bản thân đang chờ đợi điều gì.