Đi loanh quanh một hồi, cô chợt cảm thấy mình ngốc nghếch. Nếu hắn tăng ca đến nửa đêm mới tan làm, chẳng lẽ cô cũng lượn lờ ở đây đến nửa đêm sao? Hơn nữa, rất có khả năng hắn đi thang máy thẳng xuống hầm để xe, lái xe từ bãi đỗ phóng vút ra đường cái, làm gì có chuyện đi bộ ở chỗ này.
Đá văng viên sỏi nhỏ dưới chân, cô xoay người không thèm ngoảnh lại, đi về phía nơi đông người.
Dạo gần đây, cô càng ngày càng cảm thấy các nữ đồng nghiệp trong công ty rất biết cách ăn mặc, ai nấy đều tinh tế và xinh đẹp.
So với họ, cô trông hệt như học sinh ŧıểυ học, hay cô gái nhà quê.
Cũng không hẳn vì điều kiện gia đình không tốt, mà là vì cô chưa bao giờ đặt tâm tư vào chuyện ăn diện trang điểm. Cô cảm thấy quần áo mặc sao cho thoải mái, tiện dụng là được. Mấy việc chải chuốt, trang điểm thật sự rất phiền phức, cô lại chẳng có ai để mà cô trang điểm cho xem, nên cũng chẳng hề hứng thú.
Thực chất ngoại hình của Lương Lộc không hề tệ, chỉ là chính cô không nhận ra điều đó mà thôi.
Bởi vì cha là người dân tộc thiểu số, được di truyền nên sống mũi của cô có phần cao thẳng hơn người thường, cộng thêm phần cằm thon gọn, đường nét toàn bộ khuôn mặt vô cùng tinh tế và rõ ràng.
Đáng lẽ ra cô phải mang vẻ đẹp diễm lệ phảng phất nét dị vực, nhưng cô lại được thừa hưởng nét mày ngài từ mẹ, xương mày không cao, đôi mắt cũng không sâu và thon dài, mà là đôi mắt hạnh tròn xoe, toát lên nét phong tình mỏng manh, vô tội như một chú nai nhỏ. Có thể nói, toàn bộ con người cô là sự kết tinh giữa vẻ quyến rũ và nét thanh thuần.
Thế nhưng, bản thân cô lại không hề thấy mình xinh đẹp.
Cô vẫn còn nhớ hồi nhỏ, một người bạn thân từng nói với cô rằng: "Mũi của cậu lạ quá, chẳng giống mũi tụi này chút nào, cậu trông kỳ cục thật đấy!"
Vốn dĩ chỉ là một câu nói buột miệng của trẻ con, có thể do ghen tị hoặc tâm lý bài xích khác biệt, nhưng Lương Lộc bé nhỏ lại vô cùng để tâm. Về đến nhà, cô nằm nhoài trước gương, ngắm nghía trái phải mãi, rồi lại quan sát mũi của các bạn học, phát hiện ra bản thân quả thực không giống những bạn gái khác, từ đó cô bèn cảm thấy ngoại hình của mình rất khó coi.
Sau này dần lớn lên, cô thấy trên mạng có những cô gái người dân tộc thiểu số hoặc con lai cũng có mũi giông giống mình, thế là cô không còn tự ti nữa.
Lên đại học, mặc dù thỉnh thoảng vẫn nghe bạn cùng phòng xuýt xoa: "Oa, da cậu vừa trắng vừa mịn, cậu dưỡng kiểu gì vậy?"
"ŧıểυ Lộc, cậu chỉ ăn mặc quê mùa quá thôi, chứ thực ra nếu cậu chịu khó trang điểm thì chắc chắn cũng rất xinh đẹp, tớ thấy chẳng kém cạnh cô XXX kia đâu!"
"ŧıểυ Lộc à, sao dáng cậu chuẩn thế nhỉ, vòng nào ra vòng nấy, eo lại còn thon nữa chứ."
Nghe vậy, cô cũng chỉ mỉm cười lịch sự, không mấy bận tâm, và vẫn giữ thói quen không thích chưng diện. Suốt ngày cô chỉ diện những bộ quần áo rộng rãi, bình thường và kín cổng cao tường, đeo cặp kính gọng to đùng, mặt mộc không trang điểm, cứ thế giản dị qua lại giữa khuôn viên trường đại học rực rỡ sắc màu.
Trước đây, đi trên đường bắt gặp những cô gái xinh đẹp, thời thượng, cô cũng sẽ trầm trồ khen ngợi, nhưng chưa từng nghĩ đến việc biến mình trở nên giống như họ.
Nhưng giờ đây, cô lại muốn thay đổi để được như họ. Cô cảm thấy chỉ có những cô gái rạng rỡ như thế mới xứng đáng đứng cạnh Tiêu Khâm, mang vẻ thanh lịch, quý phái và khí chất xuất chúng giống như hắn.
*Giải nghĩa cụm từ: "Phương lan cánh thể" - 芳蘭竟體: Ý chỉ người mang phong thái thanh nhã, cốt cách cao quý như hoa lan.
Nghĩ vậy, cô rẽ vào tầng trệt của một trung tâm mua sắm. Công ty nằm ở khu CBD ngay trung tâm thành phố, xung quanh có vô số trung tâm thương mại, và tòa nhà trước mặt cô đây chính là nơi cao cấp bậc nhất.
Nơi này vốn chẳng phải điểm đến dành cho dân văn phòng có mức tiêu dùng bình thường như cô, nhưng đắn đo một lát, cô vẫn cất bước đi vào.
Lượng khách trong trung tâm thương mại quả nhiên rất thưa thớt, các nhân viên bán hàng cũng chẳng màng chèo kéo khách. Lương Lộc dự định sẽ lên khu ẩm thực dùng bữa trước, lấp đầy bụng đói rồi mới xuống dưới "càn quét" mua sắm.
…
Lương Lộc đứng trước cửa thang máy, chờ buồng thang từ tầng hầm lên. Cánh cửa kim loại sáng bóng như gương phản chiếu rõ ràng dáng vẻ của cô, cô chỉ mặc áo thun đơn giản cùng quần jean, tuy sạch sẽ nhưng lại quá đỗi mộc mạc.
Đã đến lúc phải thay đổi rồi, Lương Lộc thầm nghĩ lát nữa phải mua đồ công sở, rồi sắm thêm vài bộ mặc thường ngày, váy vóc cũng không thể thiếu, à cả giày nữa, đúng rồi, còn có đồ lót, có phải cũng nên mua loại…
"Ting" một tiếng, cửa thang máy mở ra. Lương Lộc với đầu óc đang ngập tràn hình ảnh váy áo rực rỡ bỗng chốc sững sờ, chân như bị đóng đinh tại chỗ, cứ trân trân nhìn người đàn ông đang đứng bên trong.