Yêu Thầm Phó Giám Đốc Lạnh Lùng, Ai Ngờ Lại Được Cưng Chiều Yêu Thương

Chương 6

Trước Sau

break

Đúng là "đi mòn gót giày tìm chẳng thấy, đến khi chạm mặt chẳng tốn công", người đang đứng bên trong chẳng phải là Tiêu tổng - Tiêu Khâm mà cô vẫn luôn mong ngóng hay sao! 

C*6

Hắn mang giày thể ȶᏂασ, mặc quần thể ȶᏂασ dài ống rộng, bên ngoài áo cộc tay đơn giản là áo khoác thể ȶᏂασ kéo khóa, trên vai đeo túi thể ȶᏂασ mềm mại. Mặc bộ trang phục thường ngày thoải mái, hắn dựa lưng vào tay vịn trong thang máy, dáng người hơi ngửa ra sau, hai tay đút vào túi áo và đang đeo tai nghe. 

Khuôn mặt vốn đang nhìn nghiêng lúc cửa thang máy mở ra chợt quay lại, tùy ý ném ánh nhìn ra bên ngoài. 

Lương Lộc bỗng dưng nghẹt thở. 

Cô chưa từng thấy Tiêu Khâm ăn mặc thế này, cũng chẳng thể tưởng tượng nổi. 

Mái tóc đen nhánh của hắn không vuốt keo cứng như hai lần gặp trước mà xõa xuống mềm mại, khẽ che đi góc trán. Trông hắn lúc này hệt như cậu sinh viên vừa bước ra khỏi cổng trường đại học, trẻ trung và đầy sức sống, chỉ có điều khí chất toát ra toàn thân vẫn cứ lạnh lùng, cứng rắn như vậy. 

Lần chạm trán bất ngờ khiến Lương Lộc luống cuống, tim cô đập thình thịch, thậm chí còn nảy sinh ý muốn chạy trốn khỏi nơi này, nhưng cô lại chẳng đành lòng vuột mất cơ hội được ở cùng hắn. 

Đứng trước cánh cửa thang máy mở toang, cô thoáng chần chừ trong tích tắc. 

Trong lúc do dự, cửa thang máy bắt đầu từ từ khép lại. Dường như cuối cùng hắn cũng nhận ra người bất thường ngoài cửa bèn đưa tay lịch sự bấm nút mở lại thang, ánh mắt rốt cuộc cũng dừng lại trên người cô, đầu mày khẽ nhếch như đang dùng ánh mắt hỏi: "Rốt cuộc có muốn vào hay không?" 

Trong lúc vô thức, đôi chân của Lương Lộc đưa ra quyết định còn nhanh hơn cả não bộ, cô cất bước đi vào. 

Thang máy bắt đầu chầm chậm đi lên, trong không gian không tính là nhỏ hẹp chỉ có hai người họ, ấy vậy mà Lương Lộc vẫn cảm thấy gò bó. Cô đứng quay lưng về phía hắn, trái tim đập nhanh liên hồi. 

Vách thang máy sáng bóng soi rõ bóng dáng hai người, nhưng cô lại hơi cúi đầu, chẳng dám nhìn nhiều, cũng không định lên tiếng chào hỏi hắn nữa. Bởi lẽ cô nhận ra ánh mắt hắn nhìn cô ban nãy không hề gợn sóng, tựa như đang nhìn một người qua đường xa lạ nào đó. 

Trong không gian khép kín, phía sau loáng thoáng truyền đến hơi thở thanh mát hòa cùng tiếng nhạc vọng ra từ tai nghe của hắn. 

Lương Lộc vặn mình căng cứng không dám nhúc nhích, chỉ cảm thấy từng lỗ chân lông trên cơ thể đều đang giãn nở, tham lam cảm nhận sự hiện diện của hắn. 

Người đàn ông đứng sau vô cùng cao lớn, vạm vỡ, vóc dáng của cô chỉ mới cao ngang ngực hắn. Thậm chí cô còn vẩn vơ suy nghĩ giá như lúc này thang máy đột nhiên trục trặc lắc lư, biết đâu cô có thể vừa vặn ngã ngửa ra sau, lọt thỏm vào vòng tay hắn. 

Cô bất giác len lén ngước mắt lên, đánh giá hắn qua vách thang máy trước mặt, thế mà lại phát hiện hắn đang hơi nghiêng mặt, ngẩng đầu và liếc nhìn mình chằm chằm! 

Trong lòng hoảng hốt, cô vội vàng dời tầm mắt. 

Rõ ràng là hắn nhìn mình, vậy mà lúc này cô lại cuống cuồng như kẻ nhìn lén bị bắt quả tang vậy. 

Cô thu lại ánh nhìn, chẳng dám ngó hắn thêm nữa, nhưng trong đầu cứ ám ảnh mãi ánh mắt mờ ám, khó đoán lúc nãy của hắn. 

Trong lúc cô không để ý, thang máy vững vàng dừng lại. Giọng nói của người đàn ông nhắc nhở cô quay về thực tại: "Không ra sao?" 

Nói xong, hắn vòng qua cô, sải đôi chân dài bước ra ngoài. 

Thoát khỏi bầu không khí bao quanh hắn, Lương Lộc cuối cùng cũng tỉnh táo lại, thở hắt ra một hơi khiến mình thả lỏng, trong lòng dấy lên chút mất mát, thầm mắng bản thân đến một câu cũng không dám thốt ra với hắn, lúc vào thang máy thì quên luôn việc bấm số tầng. 

Hiện tại thang máy dừng ở tầng cao nhất, hoàn toàn không phải khu ẩm thực mà cô muốn đến. Thế nhưng, cứ nhìn bóng lưng của hắn, đôi chân cô lại mất kiểm soát mà sải bước, bám theo ra ngoài. 

Hèn chi hắn ăn mặc xuề xòa thế này, hóa ra là đến đây tập gym. 

Khu vực cửa thang máy nối liền trực tiếp với cổng chính của phòng gym, vừa bước ra là có thể nhìn thấy ngay quầy lễ tân tiếp đón. 

Xuyên qua lớp kính trong vắt có thể thấy vô vàn các loại máy móc tập luyện cùng những nam thanh nữ tú nhễ nhại mồ hôi bên trong, cả tầng rộng lớn này thuộc về phòng gym. 

Trong lúc cô quan sát, người đàn ông đi trước đã quẹt thẻ tại quầy và bước vào trong, loáng cái đã chẳng thấy tăm hơi đâu, còn cô thì chỉ đành dừng bước trước máy quẹt thẻ. 

Phòng tập gym trước mắt rực rỡ ánh đèn, rộng rãi và sạch sẽ, thế nhưng cô lại chẳng thể bước vào, hơn nữa trông cô cũng lạc lõng, chẳng hề ăn nhập với nơi này chút nào. 

Thất thần nhìn chằm chằm máy quẹt thẻ vài giây, cô định thần lại, xoay người bước về hướng thang máy, nhưng rồi lại khựng bước ngay trong chớp mắt, dứt khoát quay trở lại quầy lễ tân với những bước chân nhẹ nhàng, vui vẻ. 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương