“Xem ra mình tìm được cơ hội đột phá rồi.” Cô thầm nghĩ.
Đêm hôm đó, khí trời man mát như nước, Lương Lộc nằm ôm chăn trằn trọc mãi trên giường chẳng thể nào chợp mắt.
Cô đã đăng ký thẻ thành viên của phòng gym kia, tốn một khoản tiền không nhỏ, nhưng cô cảm thấy vô cùng đáng giá. Cô tự thuyết phục bản thân, tập thể dục thôi mà, cũng tốt cho sức khỏe, tiêu chút tiền là lẽ đương nhiên. Thế mà quay đi ngoảnh lại, cô đã vội lục lọi lại trí nhớ về khoảng thời gian chạm mặt hắn trong thang máy hôm nay, rồi âm thầm khắc ghi trong lòng.
Hôm nay sau khi rời khỏi phòng gym, Lương Lộc bèn đi thẳng đến tầng bán quần áo để mua sắm, mà điều đầu tiên cô làm lại là lao ngay vào một cửa hàng thời trang thể ȶᏂασ, đúng là chẳng thể đợi chờ thêm được nữa mà.
Cô thầm bĩu môi khinh bỉ chính mình, rồi ôm chăn xoay người đổi tư thế.
Thần kinh vẫn đang trong trạng thái hưng phấn, cô dứt khoát bật dậy, ôm trọn đống quần áo mới mua hôm nay đến trước gương thử đồ rồi cẩn thận ướm thử từng bộ một.
Thực ra ban đầu cô chỉ định mua áo cộc tay và quần dài rộng rãi đơn giản, nhưng chị nhân viên bán hàng bên cạnh cứ không ngừng khuyên nhủ, chỉ vào những dãy áo ba lỗ và quần bó sát, nói rằng hiện giờ ai cũng chuộng phong cách này.
Không cưỡng lại được sự nhiệt tình của nhân viên, Lương Lộc đành lấy vài bộ mặc thử.
Trang phục trông hơi hở hang, đa số áo trên đều là kiểu áo ba lỗ, nếu không hở eo thì cũng là loại dây nhợ quấn quanh eo. Không ngoại lệ, tất cả đều ôm sát cơ thể, phơi bày rõ mồn một các đường cong. Mặc vào cũng không hẳn khó chịu, chỉ là cô chưa quen lắm.
Vốn dĩ cô không định mua, nhưng nghe nhân viên đứng cạnh cứ tấm tắc khen ngợi, nói vóc dáng cô đẹp, mặc vào rất tôn dáng, đi vào phòng tập chắc chắn sẽ thu hút biết bao ánh nhìn.
Nghe đến đây, trái tim Lương Lộc mới nóng ran, quyết định mua đống đồ đó về.
Sau khi tan làm vào ngày hôm sau.
Căn chuẩn khoảng thời gian tình cờ gặp gỡ hôm qua, Lương Lộc nhấn nút thang máy dẫn lên phòng gym.
Tim lại bắt đầu đập loạn nhịp, cô ôm một tia hy vọng mỏng manh rằng lúc cửa thang mở ra, liệu hắn có đang đứng trong đó với vẻ mặt uể oải như ngày hôm qua hay không.
Cửa thang máy mở, bên trong là một thanh niên trẻ tuổi, nhưng người đó chẳng phải là hắn.
Việc này nằm ngoài dự đoán nhưng cũng rất hợp tình hợp lý, cô cũng chẳng thất vọng. Dẫu sao tòa nhà này có đến mấy cái thang máy, đường nào thì cũng về La Mã, dù sao điểm đến cuối cùng của cả hai đều là phòng tập gym.
Phòng gym tận dụng tối đa lợi thế về vị trí của tầng trên cùng, thiết kế rất nhiều cửa sổ sát đất bằng kính lớn, mang đến tầm nhìn bao quát và thu gọn toàn bộ khung cảnh thành phố rực rỡ ánh đèn đêm vào trong tầm mắt. Không gian bên trong được phân khu rõ ràng, trang thiết bị đầy đủ, còn có cả hồ bơi và quầy bar để thư giãn.
Nhớ lại phòng thay đồ ban nãy, từng gian nhỏ bên trong đều vô cùng rộng rãi, tủ đựng đồ cũng được trang bị khóa vân tay tiện lợi. Tuy giá cả có hơi đắt đỏ, nhưng bù lại môi trường ở đây khá tuyệt vời.
Lương Lộc đảo mắt nhìn quanh một vòng nhưng chẳng thấy bóng dáng người mình đang cất công tìm kiếm, xem ra lịch trình tới đây của hắn không hề cố định. Nhưng không sao, cô có thừa thời gian cơ mà, cứ từ từ rồi sẽ tới.
Nghĩ thông suốt, cô bèn tìm một huấn luyện viên nữ và bắt đầu chuyên tâm luyện tập.
Lương Lộc thuộc tuýp người một khi đã bắt tay vào làm việc gì thì nhất định phải dốc sức làm cho đàng hoàng.
Đã quyết định sẽ dành thời gian ở đây thì cô phải đối đãi nghiêm túc. Việc tiếp nhận chỉ dẫn chuyên nghiệp, một mặt là nhằm nâng cao sức khỏe, mặt khác, dẫu sao cũng sẽ chạm mặt hắn ở chốn này, cô hy vọng dáng vẻ lọt vào mắt hắn sẽ là phiên bản xuất sắc nhất của bản thân. Bằng không, với một đứa mù tịt về thể hình như cô, cô thực sự sợ mình sẽ luống cuống làm ra dăm ba động tác vặn vẹo, buồn cười nào đó sai tư thế mất.
Dẫu rằng thời gian đầu tập luyện rất gian nan, các động tác của cô cũng trông có phần gượng gạo, thường thì sau mỗi buổi tập toàn thân sẽ nhức mỏi cơ bắp, đến độ tay nâng đôi đũa lên cũng run rẩy, nhưng Lương Lộc vẫn kiên trì bám trụ, cô tin rằng bản thân sẽ ngày càng tiến bộ hơn.
Thế nhưng đã liên tiếp mấy ngày trôi qua mà cô vẫn chẳng hề thấy bóng dáng người đàn ông đâu.
Nhị thiếu gia họ Tiêu này đúng là thần long thấy đầu không thấy đuôi mà… Lương Lộc thầm nghĩ trong khi đang nằm nhoài trên ghế tập gập bụng, người đẫm mồ hôi sau bài tập ngày hôm đó.
Ánh mắt cô theo thói quen lại liếc về phía cửa phòng gym tìm kiếm bóng hình của ai đó, mà chẳng hề hay biết rằng có một người vừa mới bước ra từ hướng phòng thay đồ.