Yêu Thầm Phó Giám Đốc Lạnh Lùng, Ai Ngờ Lại Được Cưng Chiều Yêu Thương

Chương 13

Trước Sau

break

Đợi đến khi hành lang khôi phục lại tĩnh lặng, hắn mới gọi điện thoại.

Loại con ông cháu cha thế hệ thứ hai như Nhậm tổng nhỏ, hắn từng gặp qua không ít, quanh đi quẩn lại cũng chỉ là bọn giá áo túi cơm, ăn chơi trác táng, chẳng phân biệt được ngũ cốc, nhưng cũng chưa từng thấy kẻ nào giở thủ đoạn chiếm lấy phụ nữ hèn hạ bỉ ổi đến mức này, uổng công hắn ta còn là giám đốc cấp cao của công ty.

Tiêu Khâm đi đến trước cửa phòng, gọi thêm một cuộc điện thoại nữa, đứng hồi lâu rồi mới mở cửa đi vào.

Lương Lộc đã lăn từ giường Tatami ngã xuống đất, áp người xuống sàn nhà lạnh buốt để làm dịu bớt hơi nóng trên cơ thể mình.

Cô giống như con tôm luộc cuộn tròn người lại, cố gắng chống chọi với cơn ngứa ngáy râm ran khắp toàn thân, từ trong ra ngoài, nhưng cuối cùng vẫn không thể chịu đựng nổi. Đôi tay không tự chủ được trượt đến trước ngực, nhẹ nhàng xoa nắn hai bầu ngực chính mình, hốc mắt lặng lẽ ươn ướt.

Tuy cô không thể khống chế cơ thể, nhưng thần trí cô vẫn còn tỉnh táo. Đến lúc này cô cũng lờ mờ hiểu được mình mắc "bệnh" gì rồi, cô dám chắc Tiêu Khâm cũng có thể đoán ra được.

Thế nhưng hắn bỏ đi rồi.

Lương Lộc tự giễu, quả nhiên người ta còn chẳng thèm nhìn mình vội vàng dâng mỡ đến bên miệng mèo.

Sợi dây lý trí cuối cùng cũng đứt phựt, cô không thể kiềm chế được vòng cả hai tay lên trước ngực, dùng sức bóp bầu vυ" đã căng đau, hai chân kẹp chặt lại vặn vẹo, chà xát cánh hoa giữa hai chân để làm dịu bớt cơn ngứa ngáy bên trong huyệt nhỏ.

Nhưng như thế vẫn chưa đủ, hoa tâm không ngừng co giật, không ngừng tiết ra dâm thủy, chảy ướt đẫm cả kẽ đùi và khe mông cô.

A a a… thật muốn được lấp đầy…

Trong lúc giãy giụa, cô không hề nghe thấy âm thanh đóng mở cửa phòng. Đến khi cô khó nhịn ngửa đầu rêи ɾỉ mới nhìn thấy người đàn ông không biết từ lúc nào đã đứng bên trong cánh cửa nhìn mình. Hắn đứng thẳng tắp, đứng nguyên tại chỗ khẽ thở dài một hơi, rồi bước tới.

Trái tim Lương Lộc đập loạn xạ, đồng thời có chút hoảng loạn, bị hắn nhìn thấy bộ dạng da^ʍ đãиɠ thế này, thật sự vừa thảm hại vừa khó xử. Thế nhưng cô đã không thể khống chế nổi bản thân nữa rồi, khao khát của cơ thể cuồn cuộn cuộn trào như ác quỷ, chỉ có thể dùng ánh mắt cầu cứu nhìn hắn.

Mái tóc dài như mực của người phụ nữ xõa tung trên sàn nhà, khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi kiều diễm ướt át vô cùng quyến rũ, nhưng ánh mắt lại bất lực.

Quần áo của cô đã bung ra, không thể che nổi cơ thể, chỉ treo lỏng lẻo lung tung, qua những kẽ hở lộ ra hai bầu vυ" bị chính cô chơi đùa đỏ ửng, vùng bụng phẳng lì mịn màng, vòng eo thon thả không gánh nổi một vòng tay và cặp đùi trắng nõn.

Cô dường như rất khó chịu, miệng lẩm bẩm rêи ɾỉ, hai bàn chân tì xuống sàn hơi chống nửa thân dưới lên vặn vẹo, trông chẳng khác nào yêu tinh rắn đang vẫy đuôi.

Quả thật là vưu vật. 

Tiêu Khâm thầm than trong lòng, bất giác bước chậm hơn, áp chế dòng máu nóng đang chạy loạn khắp toàn thân và du͙© vọиɠ hơi căng lên, sau đó mới vươn tay bế bổng cô, sải bước nhanh về phía phòng tắm.

Không cần hắn phải tốn sức, Lương Lộc đã không thể chờ đợi được nữa vươn hai tay vòng qua cổ hắn, ôm chặt hắn. Cần cổ thon dài và mái tóc đen nhánh vạch ra đường cong tuyệt mỹ trong không trung, hai chân chủ động quấn lấy vòng eo săn chắc của hắn, để bàn tay to lớn nâng đỡ mông mình.

Sự thỏa mãn trong tim phảng phất như muốn tràn ra ngoài, cô không còn bận tâm đến những thứ khác nữa, ngửa đầu hôn lên đôi môi mỏng đang mím chặt của hắn.

Cô hãy còn ngây ngô chưa biết hôn, chỉ dựa vào bản năng dùng cánh môi mình chạm vào môi hắn, tựa hồ cảm thấy không đủ, bèn học theo những gì trước đây từng xem, vươn đầu lưỡi ra liếʍ láp bờ môi hắn, liếʍ cho cánh môi hắn ướt đẫm.

Sự khiêu khích bất ngờ khiến Tiêu Khâm hít sâu, hắn vội vàng rút một tay ra đè đầu cô lên vai mình, khàn giọng quát: "Đừng quậy!"

Lúc này Lương Lộc căn bản không nghe lọt tai, lập tức vặn vẹo cơ thể tỏ ý kháng nghị.

Đôi tay không nghe lời của cô vuốt ve qua lại trên tấm lưng rộng lớn của hắn, bầu vυ" căng mẩy đè ép lên lồng ngực hắn, giữa chân dang rộng vừa vặn dán sát vào tính khí hắn, trong lúc đung đưa cọ xát tuốt lộng lẫn nhau, nhất thời kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến mức cả hai đều khẽ buông tiếng thở dài.

Dường như phát hiện ra du͙© vọиɠ đang bị kiềm nén của người đàn ông, cô bật cười khanh khách bên tai hắn, xấu xa kẹp chặt hai chân lại, gò mu dán sát vào tính khí ngày càng cương cứng của hắn chậm rãi đẩy đưa vẽ vòng tròn.

Dâm thủy dồi dào chẳng mấy chốc đã làm ướt đũng quần của người đàn ông, làm lộ ra cục to bự được bao bọc giữa hai chân hắn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương