Yêu Thầm Phó Giám Đốc Lạnh Lùng, Ai Ngờ Lại Được Cưng Chiều Yêu Thương

Chương 12

Trước Sau

break

Người nọ trông rất quen mắt, đến gần mới phát hiện hóa ra là Lương Lộc.

Cô cuộn tròn lưng, tư thế quái dị. Hắn bước tới, cất tiếng: "Trợ lý Lương?"

Người đàn ông mang theo hơi rượu thoang thoảng cùng làn gió lạnh tiến lại gần, Lương Lộc yếu ớt cố gắng kìm nén cơ thể run rẩy ngẩng đầu lên, mất nửa ngày mới xác nhận được là hắn, mở miệng nói: "Tiêu, Tiêu tổng…"

Lương Lộc vừa ngẩng đầu, Tiêu Khâm bèn sửng sốt.

Sắc mặt cô ửng đỏ, mồ hôi nhễ nhại, đôi môi run rẩy nhè nhẹ, dường như đang cực lực nhẫn nhịn điều gì đó, hốc mắt cũng đỏ hoe, trạng thái này rõ ràng không bình thường.

Hắn nghi hoặc, nhưng vẫn đưa tay đỡ thân hình đang tựa vào cửa liên tục trượt xuống của cô, hỏi: "Cô… bệnh rồi sao?"

Cơ thể không thể chống đỡ thêm được nữa, cô túm chặt áo sơ mi trước ngực hắn, run lẩy bẩy nói: "Tôi… hình như tôi sốt rồi, giám đốc Trình vẫn chưa về, tìm trợ lý Chu nhưng hình như cũng không có ở đây, anh có thuốc hạ… sốt không?"

Tiêu Khâm hiểu ra, nâng tay sờ trán cô, nhưng không hề cảm nhận được nhiệt độ nóng rực khác thường, trong lòng cảm thấy kỳ lạ: Chẳng lẽ là sốt nhẹ?

Không kịp suy nghĩ nhiều, Tiêu Khâm đỡ cô đứng vững, cúi đầu nói với cô: "Tôi không có thuốc, trước tiên đỡ cô về phòng, tôi giúp cô tìm." Nói xong bèn ôm cô đi về phía phòng, đợi đến trước cửa mới phát hiện cửa đã bị khóa.

Hỏi cô đòi thẻ phòng, cô lại trưng ra vẻ mặt mờ mịt: "Thẻ phòng?" Ngẩn người một lát rồi mới mở miệng: "À! Vừa rồi ra ngoài không mang…"

Để đảm bảo an toàn, cửa của khách sạn này đều tự động đóng và khóa chốt, xem ra vừa rồi cô vội ra ngoài nên quên mất chuyện này.

Cô áo não cúi gằm mặt, run rẩy dữ dội, thoạt nhìn vô cùng đáng thương.

Trong lòng Tiêu Khâm cũng không nhịn được mà lo lắng thay cô, đảo mắt nhìn quanh một vòng không thấy có ai khác có thể giúp tìm thuốc, hắn đành dùng một tay ôm chặt eo cô để cô gục lên người mình, siết chặt cô, một tay khác lấy thẻ phòng của mình: "Đi, đến phòng tôi trước đã."

Vào phòng, đặt cô lên giường Tatami bên cửa sổ, hắn lên tiếng an ủi: "Thả lỏng, cô nằm nghỉ trước đi, tôi tìm thuốc." Nói xong, hắn định quay người rời đi, nhưng lại không thể bước nổi.

Bởi vì đôi tay của người phụ nữ vẫn đang gắt gao túm chặt áo hắn, vặn vẹo thân hình kiều diễm, không ngừng cọ xát vào người hắn.

Hắn thầm kinh ngạc, nâng cằm cô lên.

Tóc tơ bên thái dương cô đã ướt đẫm mồ hôi, từng lọn dính bết trên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, chóp mũi thon thả và gò má ửng lên màu đỏ bất thường, đôi mắt trong như nước mùa thu phủ một tầng sương mù, hai con ngươi rung rẩy, dường như rất khó lấy lại tiêu cự.

Trong lúc hắn vẫn còn thất thần, cô đã thuận thế áp mặt lên lòng bàn tay hắn cọ xát, bật ra tiếng thở dài nhè nhẹ, khó khăn nói: "Đừng, anh đừng đi…"

Lương Lộc tựa hồ đang phải chịu đựng nỗi thống khổ khó nhằn, cô cắn môi bắt đầu khóc nức nở khe khẽ, bộ dạng bám hắn không buông trông giống như một con thú nhỏ sợ bị bỏ rơi, vừa bất lực vừa cám dỗ người ta.

Cơ thể cô mềm mại ấm áp, vừa cọ xát vừa run rẩy nhè nhẹ, theo mỗi lần đung đưa, hương thơm nức mũi cứ quẩn quanh chóp mũi, Tiêu Khâm đột nhiên cảm thấy miệng lưỡi khô khốc, dòng máu trong huyết quản bất an trào dâng, có một khoảnh khắc hắn gần như đã muốn vươn tay đè cô vào ngực mình.

Bắt lấy bàn tay đang thò vào trong áo sơ mi làm loạn của cô, Tiêu Khâm dời mắt, đè nén cảm giác khác lạ trong lòng, lấy lại bình tĩnh. Càng nghĩ hắn càng cảm thấy dáng vẻ của cô không giống bị sốt đơn thuần, ngược lại có chút giống… 

Hàng chân mày nhíu chặt hơn, lý trí của hắn dần dần trở nên tỉnh táo, kiên nhẫn gỡ những ngón tay đang quấn lấy hắn không buông của cô ra, không thèm nhìn khuôn mặt nhăn nhúm thành một cụm của người phụ nữ, kéo giãn khoảng cách với cô, lấy cớ tìm thuốc rồi sải bước lớn ra khỏi cửa.

Gió lạnh ngoài hành lang tạt thẳng vào mặt, Tiêu Khâm nới lỏng cổ áo, đi đến bên cửa sổ tận cùng hành lang, đứng nơi đầu gió tĩnh tâm lại, lấy điện thoại ra, chuẩn bị gọi cho người bạn thân học y tên Trương Văn Ân.

Còn chưa kịp bấm số, ngước mắt lên bèn nhìn thấy một bóng người lén lút bước ra từ khu vực thang máy.

Người nọ đi đường cúi đầu bước nhanh, đi thẳng đến trước cửa phòng Lương Lộc, vậy mà lại lấy ra một tấm thẻ quẹt mở cửa. Trong khoảnh khắc cánh cửa mở ra, ánh đèn trong phòng hắt lên mặt người nọ, Tiêu Khâm nhìn rõ, hóa ra là Nhậm tổng nhỏ.

Tiêu Khâm đứng im quan sát, nháy mắt đã hiểu ra chuyện gì đang xảy ra.

Qua chưa đầy vài phút, người nọ quả nhiên tức tối chạy ra khỏi phòng, đóng sầm cửa lại, cúi đầu dáo dác nhìn quanh một lượt rồi mới rảo bước bỏ đi.

Chỗ Tiêu Khâm đứng khá khuất, vừa vặn có chậu cây xanh cao hai mét che chắn nên không bị hắn ta phát hiện.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương