Yêu Thầm Phó Giám Đốc Lạnh Lùng, Ai Ngờ Lại Được Cưng Chiều Yêu Thương

Chương 11: Đừng Đi

Trước Sau

break

Bởi vì đi cùng Tiêu Khâm, hôm nay Lương Lộc cũng cẩn thận chau chuốt ăn diện một phen. 

Cô diện áo sơ mi cổ chữ V kết hợp với chân váy ôm sát, xương quai xanh trắng ngần, tinh xảo, rãnh ngực thấp thoáng ẩn hiện. Cô đã tháo gỡ cặp kính gọng to đeo ròng rã suốt nhiều năm, thay vào đó là đôi kính áp tròng. Vì trình độ trang điểm có hạn, nên cô chỉ dặm lớp kem nền mỏng nhẹ và tô chút son môi. 

Chỉ với lớp trang điểm nhẹ nhàng như vậy, nước da của cô trông trắng ngần như tuyết, đôi môi đỏ mọng như chu sa. Cộng thêm lớp má hồng tự nhiên ửng lên do cồn, trông cô càng thêm kiều diễm động lòng người, khiến gã Nhậm tổng nhỏ trong phút chốc ngứa ngáy hết cả cõi lòng. 

Nhưng ngặt nỗi bữa tiệc rượu trước mắt đã đi đến hồi kết, hắn chẳng còn cơ hội nào để tiến thêm bước nữa. Vậy nên nhân lúc mọi người đứng dậy rời khỏi bàn tiệc, hắn không nhịn được mà vươn tay ra, nhẹ nhàng vịn lên vòng eo thon thả của Lương Lộc. 

Lương Lộc nhanh chóng nhận ra bàn tay trên eo mình, kín đáo lách người né tránh, rảo bước đi về phía giám đốc Trình, theo cô ấy chào tạm biệt mọi người rồi rời đi. 

Nhìn người phụ nữ né tránh rồi vội vàng rời đi, trong lòng Nhậm tổng nhỏ vô cùng khó chịu, nhưng hắn kìm nén không phát tác. Chỉ là trong khoảnh khắc cúi đầu, cảm xúc u ám, thâm độc xẹt qua trong đôi mắt hắn, thoắt ẩn thoắt hiện. 

Cuộc họp đấu thầu vào ngày thứ hai chủ yếu là công việc của bộ phận bán hàng. 

Giám đốc Trình và Lương Lộc đã phải đổ không biết bao nhiêu công sức chuẩn bị trước khi đến đây, dự định sẽ đánh một trận sống mái, chẳng thể ngờ bữa tiệc rượu tối hôm trước lại mang lại kết quả viên mãn như vậy. 

Nếu hai bên đã tìm được tiếng nói chung, bọn họ chẳng còn vướng bận gì mà ung dung nhẹ nhàng đối phó. Trong buổi hội nghị, họ đã giới thiệu vô cùng tường tận, chi tiết về tình hình công ty, nhấn mạnh những lợi thế vượt trội của sản phẩm. 

Lương Lộc tất bật ngược xuôi để hỗ trợ cho công việc của giám đốc Trình, bận đến mệt bở hơi tai. 

Thật may mắn, chiều hôm ấy họ đã nhận được cuộc gọi thông báo trúng thầu. 

Lúc đó, Lương Lộc đang cùng giám đốc Trình và Chu Phong ăn tối tại nhà hàng của khách sạn thì giám đốc Trình nhận được điện thoại. Trong lúc nhất thời mọi người đều kích động, vội vàng gọi điện thoại thông báo cho Tiêu Khâm.

Lúc ấy hắn đang tham gia một buổi tiệc tối riêng tư khác, dường như đã sớm biết kết quả sẽ như vậy, chỉ thông báo cho họ ngày mai được nghỉ một ngày ở thành phố B nghỉ ngơi, mọi chi phí ăn uống vui chơi đều tính vào tài khoản công ty, ngày kia về công ty rồi sẽ tổ chức ăn mừng cùng mọi người.

Giọng điệu thản nhiên của hắn khiến giám đốc Trình không khỏi toát mồ hôi, cảm thán: "Vẫn là Tiêu tổng bình tĩnh điềm đạm, ngược lại chúng ta kiêu ngạo nóng nảy quá rồi."

Dù sao đi nữa, trái tim căng thẳng suốt mấy ngày của mọi người cuối cùng cũng được thả lỏng. Giám đốc Trình và Chu Phong cũng bắt đầu lên kế hoạch xả hơi, tự hẹn bạn bè ở địa phương, vội vã ăn xong bữa cơm rồi lần lượt rời đi.

Lương Lộc không có bạn bè ở đây, cũng chẳng có tâm trí đi chơi, bèn từ chối lời mời của hai người, tự mình thong thả ăn xong rồi về phòng nghỉ ngơi.

Ở trong phòng lướt mạng một lát, Lương Lộc cũng cảm thấy nhàm chán, nhất thời rảnh rỗi không biết nên làm gì, nhìn thời gian, 8 giờ, vẫn còn sớm, cũng không ngủ được, cô bèn ra khỏi cửa định đi dạo trong hoa viên khách sạn.

Ai ngờ vừa xuống lầu, đi ngang qua khu vực cà phê cạnh sảnh lớn khách sạn, cô đã nhìn thấy Nhậm tổng nhỏ đang ngồi bên trong vẫy tay với mình.

Trong lòng Lương Lộc hơi kháng cự người này, vốn không muốn qua lại với hắn, nhưng ngặt nỗi trước mắt không thể trốn tránh, đành phải căng da đầu bước tới chào hỏi. Vốn định lướt qua rồi đi ngay, nhưng bị hắn cản lại: "Lương ŧıểυ thư, gặp mặt ở đây thật sự có duyên, nếu đến chuyện uống ly cà phê cô cũng không cho tôi thể diện thì tôi sẽ rất đau lòng đấy, dù sao hai công ty chúng ta sau này vẫn còn tiếp tục hợp tác mà, đúng không?"

Lời này vừa thốt ra, Lương Lộc cũng không tiện từ chối nữa, cô tự an ủi bản thân rằng uống ly cà phê rất nhanh thôi, bèn ngồi xuống.

Nhậm tổng nhỏ ngược lại cũng không làm gì cô, chỉ là ánh mắt đánh giá từ trên xuống dưới hệt như tia X cùng với nụ cười như chứa đầy ẩn ý của hắn khiến cô cực kỳ không thoải mái.

Cô vội vã uống xong cà phê rồi kiếm cớ có việc đứng dậy rời đi, đến chuyện dạo hoa viên cũng mất hết tâm trạng, đi thẳng về phòng.

Đến gần 9 giờ tối, Tiêu Khâm rốt cuộc cũng thoát thân khỏi buổi tiệc, trở về khách sạn. Vừa ra khỏi thang máy, chưa đi được hai bước, hắn đã nhìn thấy có người đang khom lưng dựa vào cửa phòng đối diện phòng mình, cũng chính là trước cửa phòng Chu Phong.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương