"Chơi bời tản mạn thôi, đâu phải dân chuyên nghiệp gì. Ngược lại là trợ lý Lương đây, tập gym vô cùng chăm chỉ."
Lương Lộc ngoài miệng thì khiêm tốn đáp lại, nhưng trong bụng đang tua lại mớ hình ảnh mà bản thân thấy ở phòng đấm bốc, thầm mắng: [Chơi bời tản mạn ư? Chơi bời tản mạn mà lại mang ông huấn luyện viên ra hành hạ như trò đùa vậy sao?]
Trong lúc mọi người trò chuyện rôm rả, Tiêu nhị thiếu đã được hộ tống đến tận cửa phòng. Sau khi báo cáo qua loa về lịch trình bữa tiệc rượu với Thời Đạt Thông Tấn vào buổi chiều, mọi người bèn giải tán ai về phòng nấy để nghỉ ngơi.
…
Lương Lộc trở về phòng mình, đóng cửa lại, tựa lưng vào cửa rồi thở hắt ra một hơi thật sâu để thả lỏng cơ thể.
Ngắm nhìn khung cửa sổ kính trong suốt rộng lớn, cô chầm chậm sải bước tới bên cửa. Đúng vào thời điểm nóng nực nhất buổi trưa, bãi cỏ phía dưới lầu chẳng có lấy một bóng người, thay vào đó, làn nước trong vắt của hồ bơi gợn sóng nhè nhẹ dưới làn gió, mặt nước lấp lánh phản chiếu ánh sáng khiến cô bị chói mắt trong phút chốc.
Tựa trán vào ô kính, cô khe khẽ thở dài, hắn đang ở ngay phòng kế bên, khoảng cách giữa bọn họ bây giờ chỉ cách nhau một bức tường.
Bữa tiệc rượu sẽ diễn ra vào lúc 6 giờ, nhóm người họ đến sớm hơn 10 phút, vừa vặn đụng mặt ngay những người của Thời Đạt Thông Tấn.
Thời Đạt Thông Tấn là nhà cung cấp dịch vụ viễn thông mới phất lên trong nước trong những năm gần đây, trong khi mảng kinh doanh cốt lõi của Hoàn Vũ Điện Tử lại là lĩnh vực công nghệ thông tin viễn thông. Đợt đấu thầu công khai này của Thời Đạt Thông Tấn nhằm mục đích săn lùng nhà cung cấp thiết bị thông tin di động xuất sắc nhất để hiện thực hóa việc đổi mới và nâng cấp.
Hội nghị đấu thầu sẽ diễn ra ngay vào ngày mai, thế nên ý nghĩa của bữa tiệc tối nay thiết nghĩ không cần nói cũng hiểu.
Tiệc rượu tiệc rượu, vừa để ăn uống, vừa là một ván cờ.
Sau vài màn chào hỏi khách sáo, dăm ba ly rượu trôi tuột xuống bụng, câu chuyện đã từ từ bẻ lái sang chuyện làm ăn kinh doanh.
Lắng nghe họ nói chuyện, hóa ra Tiêu Khâm và Nhậm tổng của Thời Đạt cũng quen biết nhau qua một người bạn chung.
Vốn dĩ Nhậm tổng này không hiểu rõ về Hoàn Vũ Điện Tử lắm, nghe lời rỉ tai của người bạn nọ rằng thiết bị mạng lõi của Hoàn Vũ có tiềm năng rất lớn, thế là ông ta bèn phái người sang Hoàn Vũ nghe ngóng tình hình, tham quan nhà máy tìm hiểu sản phẩm. Sau này nghe đám tay chân báo cáo lại rằng sản phẩm quả thực vô cùng mới lạ tân tiến, vậy nên mới có bữa tiệc ngày hôm nay.
Thoạt tiên, ông ta có chút nghi ngại đối với thâm niên sống ở nước ngoài lâu năm của Tiêu Khâm, trong lời lẽ thỉnh thoảng vẫn lộ ra ý nghĩ rằng những người nếm cơm tây quá lâu thường không nắm bắt được tình hình thực tế trong nước, lúc nào cũng thích bê nguyên xi mớ lý thuyết của tây dương vào, kết cục phần lớn đều "chữa lợn lành thành lợn què".
Tiêu Khâm cũng chẳng thèm vội vàng phản bác, sắc mặt hắn thản nhiên như không, cứ thế nói không ngừng một lèo từ đầu đến cuối, từ bức tranh toàn cảnh của cả ngành nghề cho đến tình hình lặt vặt của từng đơn vị liên quan đều được hắn xâu chuỗi rành mạch đâu ra đấy.
Nhân tiện, hắn còn biến luôn kinh nghiệm lăn lộn ở nước ngoài của mình thành ưu thế về tầm nhìn của công ty cũng như tiêu chuẩn của thiết bị, làm cho Nhậm tổng cứng họng, chẳng thốt lên được lời nào.
Đó, bữa tiệc rượu đang dần đi đến hồi kết, hai bên về cơ bản đã tìm được tiếng nói chung, bắt đầu úp mở thương lượng về việc chia chác lợi ích.
Hèn gì người ta hay đồn đại mười cuộc đấu thầu thì có đến chín cái đã được dàn xếp sẵn từ trước, quả đúng là phải đích thân trải nghiệm thì mới thấu, hôm nay Lương Lộc coi như đã được mở rộng tầm mắt.
Bữa ăn diễn ra trong bầu không khí vô cùng hòa hợp, có thể coi là cực kỳ suôn sẻ, nhưng mà nếu không có người anh em bên cạnh cứ luôn miệng quấy rầy cô thì mọi chuyện sẽ còn tuyệt vời hơn nữa.
Một bên chỗ ngồi Lương Lộc kề sát giám đốc Trình, bên còn lại thì kề sát Giám đốc điều hành của Thời Đạt Thông Tấn - Nhậm tổng nhỏ.
Gã Nhậm tổng nhỏ này chính là em họ của Nhậm tổng mà cô vừa nhắc tới lúc nãy, nhỏ hơn Nhậm tổng khá nhiều tuổi. Trông dáng vẻ bề ngoài cũng khá sáng sủa, chỉ có điều dường như hắn chẳng mấy mặn mà gì với chuyện làm ăn và công việc.
Bữa tiệc mới bắt đầu chưa được bao lâu, hắn đã sán lại gần Lương Lộc tìm chủ đề bắt chuyện, toàn buôn dăm ba chuyện tào lao có có không không.
Trong lòng Lương Lộc vô cùng sốt ruột, bất đắc dĩ không thể thể hiện ra mặt, đành gượng cười cho qua chuyện, nhưng thực chất thì lời nói lọt từ tai này sang tai kia, cô coi như gió thoảng bên tai.