Lương Lộc nhất thời chẳng dám tin vào tai mình, trong lúc đang lơ ngơ thì lại nghe tiếng dặn dò của giám đốc Trình bên cạnh: "Cũng nhờ Tiêu tổng có mối quan hệ và quen biết rộng rãi ở bên đó nên công ty mình mới giành được “tấm vé vào cửa” này đấy, cạnh tranh cũng vô cùng khốc liệt, mục đích bộ phận bán hàng chúng ta lần này đi là để phối hợp cùng Tiêu tổng, dốc toàn lực thể hiện thế mạnh bán hàng của mình, giành lấy dự án này… Cô làm việc rất chăm chỉ, lần này dẫn cô theo tôi cũng yên tâm, đừng xảy ra sai sót gì trước mặt Tiêu tổng đấy…"
Lương Lộc gật đầu thật mạnh tựa như dũng sĩ ra trận, khóe môi đang vểnh lên ra sức kìm nén không bật cười thành tiếng, trong lòng thầm nhủ "Trời xanh chẳng phụ người có lòng".
Đồng thời, cô cũng vỡ lẽ ra rằng bao công sức khổ nhọc, tâm huyết mà cô bỏ ra lâu nay e rằng cũng chỉ để đợi cơ hội này đây.
Đêm đó, từ xa dõi theo bóng dáng người đàn ông vung tay vung quyền trên võ đài, Lương Lộc một lần nữa xem xét lại nội tâm của chính mình. Cô vẫn nhớ như in nỗi mừng rỡ tột độ cuộn trào trong lòng khi nhận được tin báo đi công tác vào buổi chiều hôm ấy.
Bên trong nỗi niềm hân hoan dường như còn ẩn chứa dã tâm chẳng màng chịu dừng lại ở việc mòn mỏi dõi theo bóng hình ai đó từ nơi xa tít tắp như thế này. Cô mong ngóng đến ngày thứ Hai.
Cô khao khát được đến gần người đàn ông này hơn nữa, cô biết rõ.
Lương Lộc phát hiện ra rằng Tiêu Khâm hầu như chẳng bao giờ lui tới phòng gym vào ngày cuối tuần, vì thế nên cô cũng tranh thủ xả hơi, nghỉ ngơi xả láng vào hai ngày nghỉ.
Cuối tuần này, cô chẳng thèm đi đâu, chỉ ru rú trong căn hộ của mình, cặm cụi lùng sục, tìm hiểu cặn kẽ những tài liệu liên quan đến đối tượng mà chuyến công tác lần này nhắm tới - Thời Đạt Thông Tấn, để làm bài tập về nhà.
Thực ra bây giờ vẫn chưa đến lượt cô nhúng tay vào công việc bán hàng chính thức, chuyến đi lần này chủ yếu dựa vào giám đốc Trình. Trọng trách của cô chỉ xoay quanh việc sắp xếp chu toàn lịch trình, chuyện ăn ở cho giám đốc Trình, rồi thỉnh thoảng sẽ làm phụ tá đắc lực khi cần. Thế nhưng cô vẫn đinh ninh rằng việc tìm hiểu cặn kẽ mọi thứ sẽ tốt hơn, trong lòng cũng tự tin hơn.
Hoàng hôn buông lơi, ánh ráng chiều tà hắt lên chiếc bàn nhỏ. Cô gập máy tính lại, nằm nhoài ra bàn lười biếng. Chẳng bao lâu sau, cô bỗng giật mình ngồi phắt dậy.
"Đúng rồi, ra ngoài mấy ngày mình mặc gì đây!?" Thế là cô vội vã chạy vào phòng ngủ, giật tung cửa tủ quần áo, bắt đầu lựa tới lựa lui từng bộ một…
Sáng thứ Hai, Lương Lộc cùng giám đốc Trình đáp chuyến bay đến thành phố B trước, còn Tiêu Khâm và trợ lý Chu Phong của hắn thì đến muộn hơn, tận trưa mới có mặt. Canh chuẩn thời gian, Lương Lộc và giám đốc Trình đứng túc trực trước cổng khách sạn đã được bố trí sẵn, chuẩn bị đón tiếp Tiêu Khâm.
Tuy rằng đã gặp hắn vài lần, nhưng khi chứng kiến đôi chân dài miên man của hắn bước xuống xe hơi đen, tim cô vẫn cứ đập thình thịch vọt lên tận cổ họng.
Vóc dáng cao lớn, ngược sáng bước tới. Hắn đã quay về với bộ âu phục sơ mi chỉnh tề, hiên ngang vạm vỡ. Cô bỗng chốc bị lóa mắt, chẳng dám nhìn thẳng vào hắn, sợ rằng ánh mắt của mình sẽ phô bày quá nhiều cảm xúc.
Cô bám gót giám đốc Trình, chậm rì rì tiến lên nghênh đón. Sau khi bắt tay và chào hỏi Tiêu Khâm cùng trợ lý của hắn, cô dẫn đường đi vào khách sạn. Vừa bước đi, cô vừa lắng tai nghe giám đốc Trình bên cạnh giới thiệu: "Tiêu tổng, đây là trợ lý mới của tôi, đồng nghiệp mới vào công ty năm nay, Lương Lộc."
Bị điểm tên, Lương Lộc ngẩng mặt lên mỉm cười lịch sự chào hỏi người đàn ông nọ, đồng thời có phần mong chờ vào biểu cảm của hắn.
Ngờ đâu Tiêu Khâm chỉ liếc xéo cô rồi "Ừ" một tiếng với chất giọng trầm thấp, trầm đục xộc thẳng vào lòng người, sau đó mới cất lời: "Nhớ rồi, sinh viên ưu tú của đại học X, tôi nhớ không lầm thì cô học chuyên ngành Toán học."
Vẻ mặt hắn thản nhiên như không, nhưng trong đầu Lương Lộc lại rối tung rối mù. Cô bỗng nhớ lại lần chạm mặt hắn trong thang máy ở trung tâm thương mại, xuyên qua cánh cửa thang máy trong vắt là ánh nhìn soi xét tối tăm mù mịt, khó dò của người đàn ông.
Hóa ra ngay từ đầu hắn đã nhận ra cô!
Lương Lộc không khỏi âm thầm nể phục trong lòng, người đàn ông này đúng là mặt không biến sắc, vững vàng vô cùng.
Thế là cô thành thật lên tiếng: "Đúng vậy ạ, lúc tham gia phỏng vấn tuyển dụng tôi đã vinh hạnh được gặp Tiêu tổng rồi."
Cô ngừng lại một lát, khai báo luôn chuyện ở phòng gym: "Nhắc mới nhớ, dạo gần đây tôi cũng tình cờ gặp Tiêu tổng vài lần ở phòng tập gym, chỉ là không dám mạo muội tiến lên quấy rầy. Tôi thấy ngài đấm bốc có vẻ cừ lắm đó."