Yêu Thầm Phó Giám Đốc Lạnh Lùng, Ai Ngờ Lại Được Cưng Chiều Yêu Thương

Chương 18

Trước Sau

break

Mật huyệt chặt chẽ, ngậm mυ"ŧ Tiêu Khâm làm hắn sảng khoái đến tột độ. Hắn vừa hung hăng đâm làm vừa ồm ồm nói: "Nhìn huyệt nhỏ của cô cắn chặt chưa kìa… thoải mái không? Hửm?"

Nương theo âm điệu kéo dài của từ cuối, hắn lại nặng nề thúc vào miệng tử ©υиɠ cô một cú.

"Ưm… a thoải mái… thật thoải mái… dùng sức! A…"

Tiêu Khâm đâm chọc một lúc, cảm thấy tư thế này cᏂị©Ꮒ huyệt không được trọn vẹn, gậy thịt luôn bị dư lại một đoạn bên ngoài không thể vào hết. Thế là hắn ôm lấy cô, duy trì trạng thái cắm vào đứng thẳng dậy, đâm toàn bộ gậy thịt cắm phập vào trong huyệt nhỏ của cô.

"A a a a… quá sâu rồi… sắp bị cắm hỏng mất…"

Gậy thịt thô dài cạy mở miệng tử ©υиɠ đâm thật sâu vào trong, phần đỉnh quệt vào phần thịt non nơi miệng tử ©υиɠ xoay tròn. Cô không thể chịu đựng nổi kí©ɧ ŧɧí©ɧ quá mãnh liệt này, ré lên một tiếng rồi mềm nhũn người, hai chân suýt chút nữa không vòng nổi qua eo hắn.

"Lại tiết nữa rồi? Thật sự nhạy cảm ghê…" Tiêu Khâm lần này không cho cô cơ hội lấy lại nhịp thở sau khi lên đỉnh, nắm chặt mông cô rồi kéo gò mu của cô hung hăng đập mạnh lên dươиɠ ѵậŧ dựng đứng của mình, cắm thẳng vào rút thẳng ra. Động tác làʍ t̠ìиɦ mở to khép lớn, khuấy đảo dâm thủy tuôn trào cuồn cuộn bên trong huyệt đạo cô vang lên những âm thanh lép nhép.

"Bạch bạch… nhép nhép…" Những thanh âm ngượng ngùng vang vọng trong căn phòng trống trải, Lương Lộc gục đầu trên vai Tiêu Khâm xấu hổ đỏ bừng cả mặt. Cả người cô treo trên người hắn, hoàn toàn dựa vào việc hắn đỡ cô để dùng sức. Cô không khỏi cảm thán cơ thể của người đàn ông này thật sự quá cường tráng, xốc cặp mông của cô lên đâm lâu như vậy mà cũng chẳng thấy mệt.

Điểm tựa duy nhất của toàn thân chính là gậy thịt đang cắm thẳng đuột bên trong. Lương Lộc không khỏi có chút sợ hãi, khép chặt hai chân siết lấy Tiêu Khâm, cứ như vậy, huyệt nhỏ lại càng co rút chặt hơn.

Hắn bị đường rãnh hút chặt siết đến tê dại da đầu: "Ưm… thả lỏng! Đừng kẹp chặt thế…" 

Sau đó một tay hắn giữ chặt cô, một tay lớn rảnh rỗi vỗ lạch bạch lên cặp mông tròn trịa của cô. Cặp mông vểnh căng nẩy rất nhanh đã bị vỗ ra những vết hằn đỏ chót, cảm giác đau đớn sắc nhọn càng làm gia tăng kɧoáı ©ảʍ của cô, thịt trong huyệt càng co rút hơn: "A a a a… thật sướиɠ… cắm em… dùng sức a…"

Huyệt nhỏ co rút chết người, dường như muốn vắt kiệt hắn vậy, mà những lời nói da^ʍ đãиɠ mềm nhũn thốt ra từ miệng cô càng khiến ngọn lửa du͙© vọиɠ bốc cháy phừng phực. Tiêu Khâm nhẫn nhịn du͙© vọиɠ, bắt đầu chặng bứt tốc cuối cùng, ghim quy đầu kẹt vào miệng tử ©υиɠ cô cắm thật sâu, đâm rút ra vào với biên độ nhỏ nhưng tần suất cực cao. kɧoáı ©ảʍ không ngừng tích tụ, cả hai đồng thời rêи ɾỉ thành tiếng.

"Ưm…"

"A a a…"

Gậy thịt lại căng to thêm một vòng, phần đỉnh chọc vào hoa tâm gõ mạnh liên hồi, nong khiến Lương Lộc đau nhức xót xa. Cô thét chói tai, co rút huyệt đạo đạt đến đỉnh điểm cơn cao trào bùng nổ, Tiêu Khâm buông lỏng, bắn trọn chất lỏng nóng rực no đủ đút cho huyệt nhỏ tham lam của cô, xúc cảm nóng hổi khiến cô cuối cùng cũng tuôn trào dâm tinh, cùng hắn lên đỉnh cùng một lúc.

Mông nhỏ Lương Lộc run rẩy trong tay Tiêu Khâm hệt như cái rây, hai chân cuối cùng cũng không thể vòng nổi nữa, rũ thõng xuống yếu ớt.

Tiêu Khâm bế cô ngồi xuống mép giường, ôm cơ thể nhũn như bùn của cô, vuốt ve cặp mông bóng loáng, cảm nhận bên trong huyệt đạo siết chặt gậy thịt.

kɧoáı ©ảʍ ngập đầu khiến Lương Lộc dựa hẳn vào người hắn, ngửa đầu không nói nên lời, chỉ có thể hít thở sâu, từng chút từng chút hút không khí trong lành vào lồng ngực.

Trong không khí tràn ngập mùi tanh nồng của thể dịch, nhất thời hai người ăn ý không ai nói lời nào, lẳng lặng cho cơ thể cảm nhận dư vị của cơn cao trào.

Một lát sau, Tiêu Khâm cúi đầu, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn đang gục vào ngực mình lên, nhìn dáng vẻ tựa hồ đã thanh tỉnh hơn đôi chút của cô, hỏi dò: "Thoải mái hơn chút nào chưa?"

Giọng nói của hắn vẫn còn vương chút khàn đục của tìиɧ ɖu͙© hỏi ra câu trắng trợn như vậy, Lương Lộc không khỏi cảm thấy ngứa ngáy trong lòng, đỏ mặt khẽ gật đầu.

Nhìn cô hệt như đóa hồng kiều diễm mềm mại, Tiêu Khâm không kìm được cúi đầu hôn chụt lên miệng nhỏ của cô một cái. Hắn không rút gậy thịt ra, vẫn cứ cắm vào bên trong cơ thể cô như cũ, đứng dậy, bế cô đi về phía phòng tắm, kề bên tai cô cất tiếng hỏi: "Đưa cô đi tắm nhé?"

"Ưm." Lương Lộc nhẹ giọng đáp.

Bản thân Tiêu Khâm sau khi phát tiết đã tỉnh táo lại cũng vô cùng kinh ngạc, không ngờ mình lại có thể kiên nhẫn với cô đến thế. Hắn nhớ lại nụ hôn nhẹ nhàng vừa rồi, cho rằng một kẻ lý trí như mình không nên làm thế, nhưng lại không thể phủ nhận bản thân không hề chán ghét chút nào.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương