Lương Lộc không hề hay biết hoạt động tâm lý của Tiêu Khâm. Sau khi thuyên giảm bớt lúc này cô bèn biến thành con đà điểu rúc vào trong ngực hắn, vừa tự ảo não hành vi phóng đãng vừa rồi của mình vừa cảm thán không ngờ người đàn ông ngày thường trông có vẻ lạnh lùng khó gần trong chuyện tìиɧ ɖu͙© lại cường thế đến thế, ép mình nói ra những lời da^ʍ đãиɠ đến nhường nọ.
Thế nhưng cô lại cảm thấy mình thích tiếp xúc thân mật thế này với hắn, thích hắn vuốt ve nhào nặn mình, và cả thứ hùng tráng đã lấp đầy cô của hắn nữa.
Đi thẳng đến phòng tắm, xả nước xong xuôi, Tiêu Khâm mới đặt Lương Lộc trên người mình xuống, rút dươиɠ ѵậŧ đã hơi mềm ra cho lượng tϊиɧ ɖϊ©h͙ nhét đầy đến mức làm cái bụng nhỏ của cô hơi gồ lên nương theo kẽ chân cô chảy ròng ròng ra ngoài.
"Ưm a…" Không có cự vật của đàn ông tắc chặn và chống đỡ, Lương Lộc khẽ thút thít một tiếng, suýt chút nữa ngã quỵ xuống. Tiêu Khâm duỗi hai tay nắm eo cô đỡ cô ngồi lên mép bồn tắm, khẽ cười: "Tôi thấy cô tập gym cũng rất nỗ lực, sao vẫn mong manh yếu đuối thế này?"
"Tôi đâu giống anh, cả người toàn thịt cứng, hơn nữa, anh dùng sức mạnh lắm…" Lương Lộc dùng sức yếu ớt nắn bóp phần eo mỏi nhừ, yếu ớt phản bác, càng nói tiếng càng nhỏ, đầu càng cúi thấp.
"Tôi dùng sức?" Hắn ngồi xổm xuống, nhướng mày nhìn thẳng cô, nhìn sâu vào mắt cô, hơi thở nóng hổi: "Tôi không dùng sức có được không? Cũng không biết là ai dùng miệng nhỏ ăn tôi chặt như vậy, luôn miệng cầu xin tôi “Cắm tôi… Dùng sức…”"
Khuôn mặt lạnh lùng điềm tĩnh của người đàn ông bởi vì chuyện tìиɧ ɖu͙© kịch liệt và sự thỏa mãn du͙© vọиɠ mà nhuốm sắc thái no đủ thường ngày không thể nhìn thấy, thần sắc lúc này lười biếng lành lạnh, vậy mà lại dùng ánh mắt trêu tức nhìn mình thốt ra lời như thế.
Gương mặt Lương Lộc nháy mắt đỏ bừng, hoảng loạn đến mức đỉnh đầu sắp bốc khói đến nơi, muốn tìm một cái lỗ chui xuống mà không được, bèn vội vàng vươn tay bịt miệng hắn lại: "A! Đừng nói nữa…"
Nhìn cô vừa xấu hổ tức giận vừa căng thẳng, ngay cả cơ thể cũng mơ hồ ửng đỏ, hai mắt mở to trừng trừng nhưng không dám nhìn mình, trong lòng Tiêu Khâm cảm thấy buồn cười, người phụ nữ này thật sự vừa dễ xấu hổ vừa nhạy cảm, thế nên hắn cũng không trêu ghẹo cô nữa.
Hắn kéo bàn tay đang bịt miệng mình xuống gác lên vai mình, nhắc nhở cô: "Vịn chắc vào, nhấc chân lên." Sau đó banh hai chân cô ra, gập một chân dẫm lên thành bồn tắm, lộ ra toàn bộ âʍ ɦộ.
Cánh hoa vốn dĩ mịn màng màu phấn hồng lúc này đã bị chà đạp đến mức biến thành màu đỏ hoa hồng, nhăn nheo, mở toang dán sát trên môi lớn, dính đầy thể dịch của hai người, miệng huyệt bên dưới vẫn còn đang co giật, liên tục phun ra tϊиɧ ɖϊ©h͙ trắng đục, chảy dọc xuống tận cúc huyệt đang khép chặt và khe mông.
Tiêu Khâm hít sâu, đưa tay lau chùi âʍ ɦộ của cô, bắt đầu dọn dẹp.
Một tay Lương Lộc vịn chặt hắn, tay còn lại co trước ngực nắm hờ thành nắm đấm che miệng, cụp mắt nhìn hắn khẽ cử động. Cô cảm thấy vùng kín của mình cứ thế trực tiếp phơi bày trước mắt hắn thế này rất không quen, nhưng nhìn sắc mặt nghiêm túc của hắn, cô cũng không thốt ra được lời từ chối.
Ngón tay thô dài lạnh lẽo hình thành tương phản rõ rệt với huyệt thịt nóng rực rỡ, vừa mới đâm vào đã khiến Lương Lộc co rúm người.
Miệng huyệt đỏ ửng phập phồng ngay trước mắt, ánh mắt Tiêu Khâm tối sầm, đè nén nói: "Thả lỏng, tôi giúp cô móc ra."
Sau đó ngón giữa hắn cắm thẳng vào tận cùng rồi rút ra, dẫn dắt chất lỏng bên trong huyệt đạo chảy ra ngoài. Nhưng hoa huyệt quá khít, kẹp cứng ngắc ngón tay, ngược lại còn làm tắc luôn, tác dụng không lớn, thế là hắn lại thọc thêm một ngón tay nữa, hai ngón tay mở rộng trong huyệt đạo, rồi móc ngoáy vào vách thịt, móc hết toàn bộ chất lỏng trắng đục nóng bỏng ra ngoài.
"Á…" Đốt ngón tay cong lên liên tục kí©ɧ ŧɧí©ɧ vách thịt, khơi dậy cảm xúc căng xót, Lương Lộc kêu khẽ một tiếng, cuộn chặt người lại hơn.
Cảm nhận thịt huyệt chèn ép những ngón tay, Tiêu Khâm nhớ lại cảm giác gậy thịt bị dâm huyệt này bọc chặt, thân dưới căng lên, muốn nhanh chóng kết thúc nên tay đẩy nhanh động tác.
Hơi thở vừa nặng nề vừa nóng bỏng của hắn phả vào âʍ ɦộ, Lương Lộc không kiềm chế được run lên khe khẽ, sợ chân trụ không vững rơi xuống bèn dùng sức dẫm chặt chân, đến ngón chân cũng cong lên.
Cuối cùng bị ngón tay thô to của hắn cọ vào vùng thịt mềm trong huyệt đạo, cô thất thần kêu lên thành tiếng, không thể chịu nổi khẽ vặn vẹo, kiễng gót chân chống dưới đất lên, vịn chặt vai hắn, khó khăn khẽ nâng cặp mông lên. Bàn tay còn lại của Tiêu Khâm đang đỡ mông sau theo phản xạ đỡ cô vững vàng, sau đó đè cô trở lại, hùa theo huyệt nhỏ thọc ngón tay vào.