Động tác cô không ngừng tăng nhanh, ngậm chặt gậy thịt tì vào hoa tâm mà run rẩy, chẳng mấy chốc, dâm thủy càng chảy ra nhiều hơn, co thắt ngày càng chặt, kɧoáı ©ảʍ không ngừng tích tụ, sắp lên đỉnh rồi.
Đúng lúc này, Tiêu Khâm nhấc một chân cô lên, giữ chặt bả vai, xoay người cô lại, biến thành tư thế lưng đối diện với hắn. Trong toàn bộ quá trình, huyệt nhỏ đều bao bọc gậy thịt, bị gậy thịt đâm khuấy xoay một vòng lớn, động tác tàn nhẫn mà nhanh chóng.
"A a a… Chịu không nổi rồi… A ưm ưm…" Bị hắn nâng mông thúc mạnh một phát, cắm ngập tận gốc, chạm đến tử ©υиɠ, Lương Lộc run rẩy, bủn rủn cả người, ngã nhào ra sau dựa vào lòng hắn, lại lên đỉnh lần nữa. Huyệt nhỏ bủn rủn vô lực cũng không thể ngậm nổi dươиɠ ѵậŧ vẫn đang cứng rắn như cũ mà nhả nó ra, nằm vẹo bên ngoài huyệt.
Cô đang lúc cao trào vẫn còn mềm nhũn thở dốc đã nghe thấy trong lúc mơ màng Tiêu Khâm ghé sát vào sau tai mình thấp giọng nói: "Chậc chậc, biết chảy nước thật… Có điều, tôi còn chưa bắn, sao cô có thể nhả gậy thịt ra chứ? Không ngoan mà…"
Không đợi cô kịp phản ứng, gậy thịt cứng rắn đã bị nhét trở lại huyệt, Tiêu Khâm gác hai chân cô sang hai bên cánh tay mình, cứ như vậy bắt cô mở rộng âʍ ɦộ ngậm lấy gậy thịt, rồi "ào" một tiếng đứng bật dậy khỏi bồn nước.
"Á…" Lương Lộc hoảng hốt, hét lên một tiếng. Vì sợ ngã xuống nên cô chỉ đành vòng tay ra sau ôm cổ hắn, ngửa người tựa vào lồng ngực hắn. Thịt huyệt căng thẳng siết chặt dươиɠ ѵậŧ, Tiêu Khâm không nhịn được cứ thế đứng trong bồn tắm bế cô thúc mạnh mấy phát cho đỡ thèm, rồi mới nhấc chân bước ra khỏi bồn tắm, ra ngoài.
Từ phòng tắm đến phòng ngủ, đoạn đường ngắn ngủi này đối với Lương Lộc lại là sự dày vò dị thường. Tiêu Khâm bế cô, cắm trong huyệt, vừa đi vừa dừng suốt cả quãng đường, mỗi bước đi đều cố ý nhấc chân thật cao, khiến gậy thịt có sức lực hơn, đâm sâu hơn vào trong huyệt nhỏ đang căng thẳng co thắt không ngừng vì bị treo trên không.
Gậy thịt kẹp trong huyệt đung đưa theo nhịp bước chân hắn, chỉ lộ ra phần gốc khẽ di chuyển lên xuống, ma sát vào những góc ngách mà động tác bình thường không thể chạm tới, sướиɠ đến mức Lương Lộc ưỡn eo, vểnh mông ra sau, ấn âm huyệt xuống đón nhận gậy thịt đâm chọc khăng khít hơn.
Những lúc Tiêu Khâm dừng lại, hắn sẽ khẽ hạ người, hơi rút gậy thịt ra, xuống tấn rồi điên cuồng thúc lên trên, cᏂị©Ꮒ đâm như đóng cọc, hung hăng rút ra, mỗi lần rút ra chỉ còn lại nửa đầu nhỏ ở cửa huyệt, sau đó lại tàn nhẫn thúc mạnh lên trên, mang theo sức mạnh khổng lồ đâm toạc huyệt đạo khít khao khôn cùng, đập vào hoa tâm, rồi lại nhanh chóng rút ra, cứ thế lặp đi lặp lại.
Mông hắn giống như được gắn động cơ vậy, không biết mệt mỏi dập dình, vừa nhanh vừa hiểm, ma sát đến mức huyệt đạo nóng rát.
Bờ mông nhỏ tròn trịa bị bụng dưới của Tiêu Khâm vỗ vào kêu "bạch bạch", Lương Lộc bị động tác hung mãnh này cᏂị©Ꮒ đến mức suýt chút nữa không thở nổi, lên đỉnh liên tục, chỉ có thể ôm chặt cổ hắn, ngửa đầu hét lên: "Ha… nhanh quá… a… mạnh quá… không xong rồi… a…"
Thân thể cô thành thật mở rộng, thâm huyệt tiết ra mật dịch, bôi trơn cho động tác hung dữ của người đàn ông để hắn ra vào mượt mà thoải mái.
Cảm nhận được thịt huyệt liên tục ép chặt gậy thịt, Tiêu Khâm không ngừng nâng cặp mông của Lương Lộc lên vừa đi vừa cᏂị©Ꮒ, đi thẳng một mạch đến trước gương lớn chạm sàn trong phòng ngủ mới đứng lại.
Đến khi Lương Lộc mở đôi mắt đang nheo lại ra, kịp phản ứng thì đã thấy Tiêu Khâm đang bế mình đứng trước gương với tư thế giống như đang xi ŧıểυ cho trẻ con, ôm lấy cô vặn vẹo để gậy thịt đang cắm bên trong xoay tròn vẽ vòng trong huyệt, thông qua gương nhìn ngắm động tác của hai người.
Dãy đèn nhỏ trên đỉnh đầu rọi thẳng xuống, soi rõ mồn một cảnh tượng dâm mỹ giữa hai chân. Lương Lộc nhìn thấy hai chân mình mở rộng gác trên khuỷu tay hắn, giữa hoa huyệt đỏ ửng sưng tấy nơi giữa đùi đang cắm cự vật màu đỏ tía với kích thước đáng sợ đang giương cung bạt kiếm, không ngừng co rút đâm chọc.
Miệng huyệt đáng thương bị cự vật nong thành hình tròn lớn, căng đến mức trắng bệch, nhưng qua gương có thể thấy miệng huyệt da^ʍ đãиɠ vẫn đang tự động đóng mở, mυ"ŧ mát gốc thịt, dâm thủy ồ ạt chảy ra ngoài huyệt làm ướt đẫm toàn bộ hoa huyệt, lấp lánh tỏa ánh sáng dâm mĩ dưới ánh đèn.
Lương Lộc bị ánh đèn chiếu đến mức không còn chỗ trốn, chỉ đành ngoảnh đầu nhắm mắt lại, không nhìn vào gương xem khuôn mặt nhỏ nhắn nở rộ kiều diễm như hoa đào của mình, không dám nhìn đầu ngực vểnh lên cứng ngắc đỏ rực như hoa mai, cất giọng nũng nịu phản kháng: "Đừng… Đừng nhìn… xấu hổ quá…"
"Xấu hổ sao? Nhưng mà đẹp lắm đấy… Nhìn hoa huyệt của cô xem, nhỏ thế kia mà lại nuốt trọn cả gậy thịt to nhường này vào trong… Ngậm chặt thật đấy…"