Yêu Thầm Phó Giám Đốc Lạnh Lùng, Ai Ngờ Lại Được Cưng Chiều Yêu Thương

Chương 23

Trước Sau

break

Tiêu Khâm cúi đầu phả hơi nóng bên tai cô nói, vương vãi hơi thở dồn dập nơi vành tai nhạy cảm của cô, khơi dậy từng cơn run rẩy.

Trong lúc nói chuyện, hắn nâng mông thúc mạnh thêm một phát, thụi cho hoa tâm cô mở rộng, dâm thủy tuôn ra không ngừng, cô chỉ có thể mở miệng khẽ rêи ɾỉ: "Á… Đừng… Đừng như vậy…"

"Không thích sao?" Hắn hỏi, vừa nói vừa xấu xa nâng thân dưới của cô lên cao, gậy thịt từ từ rút ra khỏi huyệt, mắt thấy miệng huyệt sắp tách rời khỏi quy đầu của người đàn ông.

"Á! Đừng, đừng… Tôi muốn… muốn…" Lương Lộc nhận ra ý đồ của Tiêu Khâm, vội vàng co thắt huyệt khiến thịt mềm vách trong cắn chặt gậy thịt, không cho nó rút ra, mâu thuẫn cất tiếng van nài.

"Lại muốn nữa sao? Kẻ đáng thương mâu thuẫn…" Người phụ nữ trước mắt đã bắt đầu vội vã ngậm chặt phần đỉnh gậy thịt, vặn vẹo thắt lưng và bụng bú mυ"ŧ, vừa lẳng lơ lại vừa bất lực.

Tiêu Khâm không muốn ép buộc cô làm những chuyện cô không tình nguyện vào lúc cô không thể tự chủ, thế nên hắn cũng không bắt cô mở mắt nữa, chỉ đứng trước gương, ngậm lấy dái tai nhạy cảm của cô, thúc đẩy vòng eo, lắc lư cặp mông săn chắc, bắt đầu mãnh liệt cᏂị©Ꮒ đâm, phát sau càng sâu hơn phát trước thúc mạnh lên trên, mỗi lần thúc đến hoa tâm sẽ hung hăng nghiền nặn một vòng để mắt ngựa nơi đỉnh đầu va chạm cọ xát với thịt mềm nơi hoa tâm, kéo theo dâm thủy liên miên không dứt trượt qua thân gậy, chạy loạn khắp trong huyệt.

Lương Lộc bị thúc chọc đến mức nhấp nhô lên xuống, lắc lư hai bầu vυ" nặng trĩu rêи ɾỉ: "Ha… ư… á á…" 

Cô không tự chủ được mở mắt ra, nhìn dươиɠ ѵậŧ thô tráng tím thẫm đâm toạc cửa huyệt một cách tàn nhẫn, thẳng tiến ra vào. Mà huyệt nhỏ của mình còn chầm chậm phun dâm thủy ra nơi kết hợp của hai người, nương theo lúc gậy thịt rút ra chảy dọc thân gậy, chảy qua cả túi thịt, nhỏ giọt xuống đất, tạo thành một vũng nước nhỏ lấp lánh dưới ánh đèn.

Nhìn đến xuất thần, chợt nghe Tiêu Khâm ghé bên tai khẽ bật cười: "Đẹp không? Nhìn cho kỹ gậy thịt của tôi cᏂị©Ꮒ mở huyệt nhỏ của cô… Ưm… Đúng là khít không chịu nổi…"

Lương Lộc đỏ mặt ngước mắt lên, vừa vặn nhìn thấy hắn đang thè lưỡi liếʍ láp dái tai mình, hắn cũng đang nhìn cô, ánh mắt đen thẫm thâm trầm, mang theo tà khí mê người và ý cười nhàn nhạt. Lương Lộc cảm thấy trái tim mình như bị hắn câu mất, nhất thời không thể dời mắt, trong lúc cơ thể lắc lư nhìn bờ môi và đầu lưỡi ẩm ướt của hắn liếʍ láp mình, ngứa ngáy thấu tận tâm can.

Mà chính mình trong gương thì gò má đỏ bừng, ánh mắt như tơ, bầu ngực trắng ngần nhấp nhô lên xuống, lắc lư tạo ra những đường cong hoa cả mắt, miệng nhỏ sưng đỏ khẽ há, không ngừng rêи ɾỉ. Trong lòng Lương Lộc khẽ giật mình, cô không dám tin người đàn bà toàn thân tỏa ra hơi thở phóng đãng, hòa quyện một cách kỳ lạ với cảnh tượng dâm mỹ trước mắt này lại chính là bản thân cô, quyến rũ mê hoặc, bấu víu không thể nhìn thẳng.

Không cho cô kịp nghĩ ngợi nhiều, Tiêu Khâm gác chân cô lên khuỷu tay, rảnh tay đỡ lấy mông cô, liều mạng ấn mạnh vào gậy thịt, vừa gia tăng tốc độ cᏂị©Ꮒ huyệt vừa bước lại gần gương, cuối cùng ép cô lên trên mặt gương.

Động tác ra vào của gậy thịt đã nhanh đến mức gần như không thể phân biệt, Tiêu Khâm bóp chặt mông cô, trầm giọng gầm lên, liều mạng đâm gậy thịt vào sâu trong huyệt, cắm hết lần này đến lần khác, cᏂị©Ꮒ hết lượt này đến lượt khác.

Mặt gương lành lạnh dán chặt vào thân thể, đầu ngực bị ép chặt lún sâu vào trong thịt ngực ma sát với mặt gương, hạ bộ phải chịu đựng gậy thịt càng ngày càng sưng to, suýt chút nữa làm nổ tung và đâm hỏng huyệt nhỏ, lại còn điên cuồng ra vào, Lương Lộc há hốc miệng không nói nổi một câu hoàn chỉnh: "A… a… không… hỏng mất… chết mất thôi… ưm… ha… đến rồi đến rồi…"

Thịt huyệt cắn chặt khít khao, dâm thủy càng chảy càng nhiều, Tiêu Khâm cắm ngập tận gốc, mông dập dình nhanh như sàng gạo, thúc gậy thịt vào tận tử ©υиɠ cô, điên cuồng run rẩy, hung hăng nghiền nặn, cuối cùng ngay khoảnh khắc thân thể Lương Lộc co giật phun ra âm thủy hắn cũng bắn ra luồng tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng bỏng.

Mấy ngày gần đây, những người ra vào văn phòng Phó tổng giám đốc đều cụp đuôi đi đứng khép nép, sợ rằng chỉ cần không chú ý một chút bèn chạm vào vảy ngược của Tiêu nhị thiếu, rước họa vào thân, kết cục thảm hại giống như vài vị xui xẻo trước đó, lúc bước ra khỏi văn phòng ai nấy cũng nhăn nhó như mướp đắng.

Những lúc tâm trạng Tiêu nhị thiếu không tốt tuy rằng không đến mức sa sầm mặt mũi hay nói lời cay nghiệt mỉa mai người khác, nhưng nhìn nhận vấn đề lại càng thêm sắc bén, yêu cầu đối với công việc cũng nghiêm khắc hơn. 

Thế nhưng đối với những người làm việc dưới trướng hắn, như vậy thà rằng hắn cứ trực tiếp nổi trận lôi đình mắng mỏ họ một trận còn hơn, bởi vì mắng xong thì bấy nhiêu chuyện thường cũng qua đi, nhưng việc đưa ra những câu hỏi sắc sảo cùng yêu cầu cao hơn đồng nghĩa với việc chuyện này mới chỉ vừa bắt đầu, còn khối việc phải hành hạ nhau.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương