Lúc mọi người tán gẫu không khỏi tụ tập lại một chỗ bàn tán xôn xao hoang mang khó hiểu, theo lý mà nói Tiêu tổng vừa mới tiếp nhận đơn hàng lớn mang về từ thành phố B, đáng ra phải vui mừng khôn xiết mới đúng, sao sắc mặt lại âm trầm đến vậy chứ.
Không chỉ những người bên ngoài cửa không hiểu, ngay cả Tiêu Khâm ngồi hút thuốc bên trong văn phòng cũng tự mình không hiểu nổi, tại sao bản thân lại có thể canh cánh trong lòng vì một chuyện không tính là quá lớn cho đến tận bây giờ.
Đêm hôm đó hai người làʍ t̠ìиɦ vừa kịch liệt vừa triền miên, Tiêu Khâm tự nhận bản thân trong suốt quá trình vô cùng kiên nhẫn và dịu dàng, chẳng những đút miệng huyệt nhỏ tham lam của cô ăn đến no căng, mà còn săn sóc cảm nhận của cô mọi lúc, sau khi xong việc còn giúp cô tắm rửa sạch sẽ lau khô người rồi mới ôm cô lên giường ngủ.
Hắn vốn nghĩ rằng khi dược tính của cô phát tác, dù sao bản thân vẫn tỉnh táo, có năng lực khống chế hành vi của mình, vậy thì nên chịu trách nhiệm cho hành vi đó. Hắn không phải hạng người ăn xong quẹt mỏ bèn phủi tay quay lưng đi, không thể phủ nhận bản thân đã phá hoại thân thể trong trắng của con gái nhà người ta, mà cô gái này còn có thể dễ dàng khiêu khích du͙© vọиɠ của mình, hắn không hề chán ghét việc này, thế nên định bụng sẽ thử qua lại với cô xem sao, cũng vừa vặn chặn đứng tâm tư muốn nhét hôn thê cho hắn của người trong nhà.
Nào ngờ sáng ngày thứ hai vừa mới thức dậy, vừa mở mắt ra đã nhìn thấy người đàn bà trước khi ngủ còn ngoan ngoãn nằm sấp trong vòng tay mình, lúc này lại co rúm ở mép giường cách mình rõ xa, dùng chăn quấn chặt cơ thể kín mít, thấy hắn tỉnh dậy bèn vội vàng mở miệng: "Tiêu tổng, tôi biết chuyện tối qua là sai lầm, mong anh hãy quên đi."
Giọng điệu xa cách, thần sắc khó xử, bộ dạng muốn vạch rõ ranh giới với hắn, hắn không khỏi tức nghẹn, hừ, hóa ra người đàn bà này sướиɠ đủ rồi liền muốn phủi mông một đao cắt đứt. Ngược lại là chính mình, bỏ ra bao nhiêu công sức mà còn chẳng được tích sự gì, hóa ra bấy lâu nay chỉ là đơn phương tình nguyện, tự tác đa tình, nghĩ nhiều rồi.
Tiêu Khâm cũng không phải tự cao tự đại đến mức nghĩ rằng người đàn bà này ngủ với mình xong thì nên và bắt buộc phải trở thành người của mình. Hắn tính toán như thế cũng bởi vì hắn nhìn thấy khi cô nhìn mình, trong đáy mắt thoáng lộ vẻ thẹn thùng và mê đắm.
Không phải hắn tự luyến, mà hắn quá quen thuộc với loại ánh mắt này, ánh mắt đó của cô chẳng có gì khác biệt với những người đàn bà yêu mến đeo bám hắn trước kia, thành ra hắn nghĩ bụng nếu cô đã có ý, vậy thì hắn có thể thử một lần.
Thế nhưng hiện tại, trong đáy mắt cô rõ ràng vẫn giấu giếm ánh mắt như vậy, nhưng lại không đợi hắn bày tỏ thái độ đã giành nói trước những lời này.
Hắn đột nhiên cảm thấy người này thật biết làm bộ làm tịch, ghét thay cô lại dám ở trước mặt hắn chơi trò lạt mềm buộc chặt lỗi thời này, hắn lập tức cảm thấy tẻ nhạt vô vị, thế là nhếch khóe môi, trực tiếp đứng dậy, cũng chẳng thèm màng đến việc bản thân không mặc quần áo, không thèm để ý đến cô nữa mà đi thẳng vào phòng tắm dội nước.
Có lẽ dòng nước ấm mát đã xối sạch cơn bực dọc lúc vừa mới ngủ dậy, Tiêu Khâm vừa dội nước vừa từ từ bình tĩnh lại, trong đầu cứ luôn hiện lên dáng vẻ nhỏ bé uất ức run rẩy của cô, có lẽ cô bị dọa sợ rồi. Hắn bèn tự thấy bản thân không đủ rộng lượng, chuyện lớn bằng con muỗi, người ta còn chẳng màng, chính mình lại còn tự ái dỗi hờn.
Thế là, đợi đến khi hắn bước ra khỏi phòng tắm, muốn đi đến phòng ngủ cùng cô nói chuyện ra ngô ra khoai, hắn lại bất ngờ phát hiện người đàn bà cùng với quần áo giày dép vốn bị vứt vương vãi trên đất đều biến mất không thấy tăm hơi, cô vậy mà lại lẳng lặng rời đi không một tiếng động!
Tiêu Khâm phiền muộn dập tắt điếu thuốc, nhìn mặt trời đã ngả về tây ngoài cửa sổ, tính toán không ngồi lỳ ở đây làm những việc không hiệu quả lãng phí thời gian nữa, bèn đứng dậy lấy trang bị tập gym, bước ra khỏi văn phòng.
Thang máy rộng rãi sáng sủa chạy một mạch không ngừng nghỉ đưa hắn lên phòng tập gym tầng thượng. Nói đi cũng phải nói lại, kể từ sau khi công tác trở về, hắn cũng không còn nhìn thấy Lương Lộc xuất hiện ở phòng tập gym nữa. Không chỉ vậy, Tiêu Khâm thậm chí cảm thấy hình như cô đang né tránh mình.
Hôm kết thúc chuyến công tác, trên đường từ thành phố B trở về, mọi người đi chung chuyến bay, thành thử không tránh khỏi việc chạm mặt nhau, kết quả người đàn bà kia vừa nhìn thấy mình bèn cúi đầu sụp mí, ánh mắt né tránh, giống hệt như vừa bị kinh hãi vậy.
Hắn không khỏi bực mình, thậm chí muốn trực tiếp túm lấy cô hỏi chẳng nhẽ đêm đó cᏂị©Ꮒ cô không sướиɠ hay sao, bộ dạng như bị bắt nạt bây giờ rốt cuộc có ý gì?