"Sẽ không thế đâu, em đi mà." Lương Lộc mỉm cười nhìn hắn, ra hiệu cho hắn yên tâm.
Nhận được câu trả lời vừa ý, Lý Thành Nam thanh lịch đẩy đẩy gọng kính trên sống mũi, an lòng ngồi trở lại vị trí của mình.
Bởi vì nguyên cớ tiệc mừng công diễn ra vào buổi tối, công việc buổi chiều không tránh khỏi có chút nôn nóng bồn chồn, tâm mọi người không yên, lục tục kéo nhau ra về sớm để trở về chuẩn bị, đến giờ hẹn sẽ trực tiếp đến khách sạn. Lương Lộc cũng không ở lại văn phòng tiêu hao thời gian nữa mà nhanh chóng về sớm.
Cô vừa đứng trước gương tinh tế lựa chọn trang phục vừa tự chán ghét chính mình: Chẳng phải nói rõ là sẽ không vọng tưởng nữa, giữ tâm thế bình thường rồi sao? Giờ đây lại cố tình ăn diện thế này rốt cuộc cô muốn cho ai xem chứ?
Cô khẽ thở dài, tự chất vấn bản thân: Nếu như Tiêu Khâm không tới, liệu mình có tốn nhiều tâm tư ăn diện thế này không? Chẳng cần suy xét nhiều, Lương Lộc biết rõ mồn một câu trả lời: Không đời nào. Cô thậm chí sẽ không thèm về sớm ghé qua nhà một chuyến, mà sẽ trực tiếp đi thẳng từ công ty đến khách sạn sau giờ tan tầm.
Nhận thức được điểm này, cô phiền muộn đặt bộ quần áo đang cầm ướm thử trước người xuống, quăng mình thật mạnh lên giường, nhìn tấm gương đang phản chiếu hình ảnh của chính mình, chợt nhớ tới tấm gương phản chiếu hai thân thể trần truồng quấn lấy nhau trong khách sạn thành phố B, đêm tối mê loạn cùng với buổi sáng khiến cô tan nát cõi lòng.
Ngày hôm ấy thân thể cô đau nhức khó chịu, từ sớm tinh mơ đã tỉnh giấc, ngắm nhìn khuôn mặt tuấn tú ngủ say của Tiêu Khâm ở ngay trước mắt, cô vừa thỏa mãn vừa ngượng ngùng, không dám tin hai người họ cứ như vậy phát sinh quan hệ thân mật.
Cô còn muốn nằm sấp lặng lẽ ngắm nhìn hắn thêm một lát, ngặt nỗi cảm giác hạ bộ có ít chất dịch tàn dư của đêm qua đang chảy ra ngoài, thế là đứng dậy định bụng vào nhà vệ sinh rửa rấy, kết quả vừa chui ra khỏi chăn ấm bèn nhìn thấy khắp người toàn là dấu vết hoan ái, loang lổ vết đỏ tím trông có chút dọa người, cô vội vớ lấy chăn mỏng bên cạnh giường quấn chặt bản thân, còn chưa kịp quấn xong thì đã thấy hắn lơ mơ tỉnh giấc.
Cô ngượng ngùng luống cuống chân tay, vì vậy mới cuống cuồng quấn chặt mình rồi vội vã ngồi bên mép giường, trố mắt nhìn hắn tỉnh lại.
Tuy rằng vẫn chưa nghĩ kỹ xem nên đối mặt với Tiêu Khâm thế nào, nhưng cô cũng tự biết bản thân không thể cậy vào việc đã ngủ với hắn một đêm mà đưa ra yêu cầu này nọ với hắn, suy cho cùng cũng do chính mình chủ động dán lên mà thôi, hắn nhất định sẽ vô cùng chán ghét loại đàn bà tự mình dâng tới cửa còn được đằng chân lân đằng đầu, tự coi bản thân là cái thá gì thế này.
Nghĩ lại tối hôm qua chính mình không biết xấu hổ bám lấy hắn van cầu hắn, hành vi phóng đãng vô sỉ, cô thẹn thùng chết đi được, thế nên chẳng đợi hắn mở miệng cô đã vội vã tỏ rõ thái độ, chỉ muốn biểu đạt rõ ràng bản thân cũng sẽ không vì chuyện này mà dây dưa bắt hắn phải chịu trách nhiệm, hy vọng hắn đừng vì vậy mà phiền lòng.
Nào ngờ thứ đáp lại cô lại là nét biểu cảm khinh miệt của hắn. Ánh mắt hắn lạnh lùng châm biếm, khiến cô như rơi vào hầm băng, cảm thấy bản thân từ đầu đến cuối chỉ là một trò hề không hơn không kém. Vốn dĩ còn lo sợ khi hắn đối mặt với mình sẽ có gánh nặng tâm lý, kết quả chính mình căn bản chẳng đáng là gì với hắn, cô chỉ là một người đàn bà phóng đãng rẻ rúng mà thôi.
Hắn đứng dậy bước đi, lòng tự tôn của cô vỡ vụn loảng xoảng khắp mặt đất. Cô ngơ ngác cúi đầu ngồi đó, nhìn những giọt nước mắt lã chã rơi xuống thấm vào tấm chăn, tự giễu cợt: Lúc vừa nói ra những lời kia, cô thế mà vẫn còn ảo tưởng liệu có khả năng nào đó… Dù sao thì đêm qua hắn nồng nhiệt và dịu dàng đến thế, cô vẫn ghi nhớ rõ ràng.
Cô cảm thấy bản thân là một trò cười, nhếch nhác thừa thãi, chỉ có thể mang theo trái tim nát vụn thành từng mảnh cùng với sự bẽ bàng cầu mà không được trốn chạy khỏi căn phòng từng đưa cô từ địa ngục lên thiên đường rồi lại thẳng tay kéo tuột cô rơi về lại địa ngục kia.
Ngày hôm đó, cô ngủ một ngày trời trong trạng thái đầu óc điên đảo mông lung, bất kể trong mơ hay ngoài đời thực đều phủ đầy bởi ánh mắt trào phúng của hắn, cô có cảm giác bản thân là một hạt bụi thấp kém vùi sâu dưới lớp bùn lầy. Thế nhưng đồng thời, cô cũng không tài nào kiềm chế được hoài niệm về sự nóng bỏng cùng dịu dàng của hắn, chúng tựa như thứ độc dược trí mạng khiến cô nghiện ngập, khắc cốt ghi tâm.
Cô chung quy vẫn say mê hắn sâu sắc, điều này khiến cô thống khổ khôn nguôi, không thể tự kiềm chế bản thân. Cô không dám đối mặt với hắn thêm nữa, sợ rằng sâu trong ánh mắt mình sẽ tiết lộ nỗi khát khao khó lòng che giấu, cũng sợ nhìn thấy ánh nhìn khiến người ta nát lòng cùng với chính mình hèn mọn như hạt bụi trong đôi mắt hắn.