Yêu Thầm Phó Giám Đốc Lạnh Lùng, Ai Ngờ Lại Được Cưng Chiều Yêu Thương

Chương 27: Tiệc mừng công

Trước Sau

break

Thế nhưng buổi tối hôm nay, Lương Lộc cuối cùng vẫn nghiêm túc chọn lựa trang phục và trang điểm thật kỹ càng. Cô tự nhủ với bản thân rằng những chuyện đã qua thì đừng nghĩ đến nữa, cô không phải là hạt bụi, cũng không thể trở thành hạt bụi trong mắt hắn.

Tiệc mừng công chỉ mời các đồng nghiệp liên quan thuộc bộ phận kinh doanh và bộ phận nghiên cứu phát triển kỹ thuật, gom vừa vặn được bốn bàn. Quy mô tuy không lớn nhưng cũng vô cùng nhộn nhịp, náo nhiệt. Đúng bảy giờ đúng, nhóm lãnh đạo do Tiêu Khâm dẫn đầu xuất hiện đúng giờ ở cửa phòng bao, căn phòng vốn đang ồn ào lập tức yên tĩnh lại.

Lương Lộc thầm cảm thán trong lòng, người đàn ông này đúng là tự mang theo hào quang, vừa xuất hiện đã trở thành tâm điểm chú ý của mọi người, hắn đi đến đâu là ánh mắt của bấy nhiêu người dời theo đến đó.

Tiêu Khâm vừa đứng định thần, phía dưới lập tức có người tiến đón rồi dẫn hắn đến vị trí ghế chủ tọa. Còn Lương Lộc, ngay khoảnh khắc ánh mắt hắn quét qua toàn trường hướng về phía mình, cô đã sớm quay người tránh né, cô ngồi ngay ngắn, chăm chú nhìn ly vang đỏ bóng loáng trước mặt.

Thế nhưng ngay sau đó cô chợt phát hiện trong tầm mắt bâng quơ, bóng dáng mặc comple xanh xám của Tiêu Khâm lại ngày càng tiến lại gần, thậm chí hắn còn được người kia dẫn đi về hướng của cô! 

Cô lập tức nghĩ đến vị trí chủ tọa ở bàn bên cạnh phía sau xiên xiên đang trống, xem ra là chừa lại cho hắn. Vừa nghĩ đến chuyện chỗ ngồi của hai người gần nhau như thế, cô không khỏi như ngồi trên đống lửa, tay chân lóng ngóng chẳng biết phải đặt vào đâu.

Trong lúc tim đập như đánh trống, tay chân luống cuống, may mắn thay Lý Thành Nam ngồi sát bên cạnh nghiêng người sang ghé vào tai cô thì thầm nhỏ to. Cô vội vàng chuyển dời sự chú ý, phớt lờ khó chịu sau lưng mà nghiêm túc trò chuyện cùng hắn.

Sau khi Tiêu Khâm ngồi vào chỗ, các món ăn cũng nhanh chóng dọn lên đầy đủ. Quả nhiên không ngoài dự đoán, một lúc sau bèn nghe có người đề nghị mọi người nâng ly nghe sếp Tiêu phát biểu vài câu, đám đông chỉ đành lần lượt nâng ly nhìn về phía hắn. 

Hắn vừa không ngớt lời nói: "Mọi người cứ tự nhiên." Mặt khác hắn ung dung nâng ly đứng dậy, dùng vài câu ngắn gọn khen ngợi nỗ lực giai đoạn đầu của bộ phận kinh doanh, khích lệ tiến độ tiếp theo của bộ phận nghiên cứu và phát triển rồi cùng nâng ly với mọi người, mời mọi người tối nay cứ thả lỏng hết mình.

Lương Lộc cùng mọi người hướng ánh mắt về phía hắn, nhìn hắn thong dong tự tại phát biểu. Đúng lúc này, Lý Thành Nam cũng ghé sát lại, ánh mắt hướng về phía Tiêu Khâm, cảm thán: "Chao ôi, đúng là đại gia độc thân hoàng kim mà, chỉ lớn hơn chúng ta vài tuổi thôi, đúng là người so với người chỉ có nước chết."

"Ai bảo không phải chứ…" Lương Lộc cũng có cùng cảm xúc, cô hếch cằm về phía Lý Thành Nam, nở nụ cười đồng tình rồi cụng ly với hắn. Sau đó, cô xoay người cùng mọi người kính về hướng Tiêu Khâm, ngửa đầu uống rượu, nhưng ngay trong khoảnh khắc ngậm vành ly ngước lên, cô lại bắt gặp Tiêu Khâm dùng một tay nhấp rượu đang khẽ hạ mắt, dùng đuôi mắt kín đáo nhìn mình.

Tầm mắt của hắn nhanh chóng dời đi, nhưng cõi lòng Lương Lộc vẫn thắt lại một nhịp, cô không cách nào phân biệt được điều gì qua ánh mắt ấy.

Sau khi ngồi xuống, bữa tiệc chính thức bắt đầu, mọi người cầm đũa lên bắt đầu tán gẫu, bầu không khí cũng nhanh chóng trở nên thoải mái và náo nhiệt. Kế tiếp chính là đám đông tốp năm tốp ba thay phiên nhau lên phía trước mời rượu Tiêu Khâm, Lương Lộc cũng không trốn thoát, cô bị giám đốc Trình ngồi sát bên cạnh kéo lên cùng đi mời rượu. 

Cô vẫn không nhìn thẳng vào Tiêu Khâm như cũ, chỉ đi theo sau lưng giám đốc Trình, khẽ rủ mắt, nhìn chằm chằm cổ áo comple xanh xám được cắt may vừa vặn của hắn không nói một lời, lắng nghe giám đốc Trình hàn huyên với hắn.

Cô đột nhiên nhớ tới đêm hôm đó chính mình đã túm lấy cổ áo comple có chất liệu cao cấp tương tự đến mức hỗn độn lộn xộn, toàn là nếp nhăn, cũng không biết bộ quần áo kia sau đó thế nào, liệu có còn lành lặn không, chắc không bắt cô đền đâu nhỉ…

Chẳng biết từ lúc nào, giám đốc Trình đã kéo đề tài câu chuyện sang người cô, Lương Lộc vội vàng ngừng suy nghĩ vẩn vơ, hoàn hồn, nở nụ cười lấy lòng giả tạo rồi cụng ly với Tiêu Khâm, nhanh chóng uống cạn, sau đó lại lui về phía sau giám đốc Trình, vẫn không đối mắt với hắn như trước. 

Vốn tưởng rằng như vậy là xong chuyện, nào ngờ ngay khi chuẩn bị xoay người rút lui, cô lại nghe thấy hắn lên tiếng: "Tính tình trợ lý Lương trái lại khá nhút nhát đấy nhỉ."

Lương Lộc mơ hồ không hiểu ra sao, chẳng biết nên trả lời thế nào, đành phải cười trừ hì hì. Cũng may nhờ giám đốc Trình nói đỡ giúp cô: "Con bé này bình thường hơi ít nói, nhưng năng lực rất tốt, trong công việc gánh vác không ít việc đâu."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương