"Thế sao? Mới đến chưa đầy nửa năm đã được giám đốc Trình vốn luôn hà khắc khen ngợi rồi, xem ra quả thực không tầm thường." Tiêu Khâm lười nhác mỉm cười, nhưng đột nhiên chuyển giọng hướng về phía Lương Lộc: "Nói đi cũng phải nói lại, trợ lý Lương cũng là nhân viên mới nhập chức, không biết làm việc ở đây có thích ứng không?"
Hắn nói xong bèn dừng lại nhìn sâu vào cô, rồi tiếp tục: "Mới bước chân vào xã hội, khó tránh khỏi sẽ gặp một số khó khăn và phiền toái, có thể vượt qua một lần là do vận may, nhưng có thể an toàn vượt qua mọi lần hay không thì phải xem người đó có đủ thông minh hay không đã. Tầm nhìn nên đặt xa chút, làm việc cẩn trọng hơn suy cho cùng cũng không sai. Còn nữa, thời điểm nào cũng phải nhớ ơn, đừng quên những người từng giúp đỡ cô…"
Hắn nói đến câu cuối cùng đã đầy thâm ý, rõ ràng có ẩn ý.
Lương Lộc ngay lập tức hiểu ra hắn đang nói về chuyện gì, cô không ngờ hắn lại có thể ẩn ý một cách phóng đãng như vậy ngay tại nơi này, không nhịn được ngẩng đầu nhìn hắn. Đây là lần đầu tiên cô đối mắt với hắn kể từ ngày hôm đó, ánh mắt hắn sáng rực như đuốc, không có lạnh lùng hay khinh miệt.
Tâm tư vốn đã nguội lạnh của Lương Lộc gần như trong nháy mắt như tro tàn lại cháy, cô nhìn hắn thật sâu, khựng lại một lát mới nói: "Sẽ không, tôi sẽ không quên."
Không biết bản thân đã đi cùng giám đốc Trình trở về chỗ ngồi của mình bằng cách nào, Lương Lộc lúc này ngồi đó chỉ cảm thấy trái tim đập cuồng loạn, cả người kích động đến mức run rẩy. Cô mơ hồ cảm nhận được vừa rồi hắn nhắc đến chuyện đêm hôm đó, nhưng cô lại không quá chắc chắn, bởi vì cũng có khả năng hắn chỉ muốn nói cô đừng quên ơn đề bạt của giám đốc Trình mà thôi.
Phía sau không ngừng truyền đến giọng nói trầm thấp trò chuyện của người đàn ông, tuy rằng nghe không rõ nói gì, nhưng âm thanh kia trầm thấp có lực, xuyên thấu qua lồng ngực của cô, bay thẳng vào trong tim.
Lương Lộc nhất thời không thể gỡ nổi mớ bòng bong này, cô có chút tâm phiền ý loạn, đến nỗi Lý Thành Nam bên cạnh cũng nhận ra, hỏi có phải trong người cô không khỏe hay không.
Tiêu Khâm dùng ánh mắt bâng quơ nhìn thấy Lý Thành Nam và Lương Lộc lại cúi đầu ghé sát nhau, không biết đang nói gì, trong lòng bèn dâng lên cảm giác khó chịu. Hắn cảm thấy bản thân hơi quá chén, bèn đứng dậy bước ra khỏi phòng bao.
Đầu óc Lương Lộc rối rắm như một mớ bòng bong, lúc này cô cũng không còn tâm trí đâu mà trò chuyện với Lý Thành Nam, chỉ lắc đầu nói lâu không uống rượu nên chưa thích ứng được. Trông thấy Tiêu Khâm ra khỏi phòng bao, cô suy nghĩ một hồi, trong lòng vẫn không cam tâm, ma xui quỷ khiến đứng dậy, lấy cớ đi vệ sinh rời khỏi phòng bao.
Hành lang trải một lớp thảm dày cộm, từ xa Lương Lộc đã nhìn thấy bóng lưng cao ráo, thon dài của Tiêu Khâm. Cô máy móc bước đi, mỗi bước đi đều giống như giẫm trên bông gòn. Cô không biết mình đi theo ra ngoài làm gì, nhưng cô không thể khống chế nổi bước chân mình, cảm xúc không cam tâm trong lòng ngày càng gào thét lớn hơn, cô gần như khẳng định chắc chắn rằng lời nói vừa rồi của hắn có ẩn ý.
Âm thanh xung quanh dường như đều tan biến, ngoại trừ tiếng tim đập của cô ngày càng trở nên rõ ràng. Cô không biết, bản thân rốt cuộc nên làm gì bây giờ.
Trong lòng Lương Lộc chất chứa tâm sự nên không tự chủ thả chậm bước chân, đến khi cô hoàn hồn thì phát hiện bóng dáng của hắn đã biến mất khỏi tầm mắt từ lúc nào không hay.
Cô tiến về phía trước vài bước, ngoảnh đầu tìm người. Nhưng khách sạn này có quá nhiều phòng bao, cửa phòng hầu như giống nhau như đúc, hành lang còn quanh co khúc khuỷu, cô đi vòng quanh khu vực gần đó một vòng lớn cũng không thấy tăm hơi hắn đâu.
Đang lúc mờ mịt mất phương hướng, cửa phòng bao bên tay phải bỗng mở ra, một người từ bên trong bước ra. Lương Lộc vốn không để ý đến người nọ, nhưng chợt sững sờ khi nghe thấy giọng nói điện thoại của hắn.
Không ngờ ở chỗ này cũng có thể đụng trúng hắn!
Lương Lộc kinh hoàng, vội vàng quay người lại, lưng đối diện với người nọ, bốn mắt nhìn quanh tìm lối thoát. Sau khi nhìn thấy biển báo nhà vệ sinh cuối hành lang, cô bèn cúi đầu sải bước nhanh đi về phía đó. Nào ngờ còn chưa đi được hai bước đã nghe thấy tiếng bước chân dồn dập đuổi theo sau lưng, giây tiếp theo bả vai cô đã bị người ta túm chặt.
"Ồ! Lương ŧıểυ thư, ở chỗ này cũng có thể gặp được cô, thật có duyên mà. Tôi nhìn bóng lưng đã thấy giống cô rồi, quả nhiên không sai."
Lương Lộc nhắm mắt lại, hít sâu một hơi. Gã đàn ông kia mặc bộ comple thẳng thớm, ra vẻ đạo mạo khoác bộ dạng quần áo chỉnh tề, phong lưu phóng khoáng, nhưng nụ cười lại khinh bạc và phóng túng, không phải sếp nhỏ Nhiệm thì còn ai vào đây nữa?