Yêu Thầm Phó Giám Đốc Lạnh Lùng, Ai Ngờ Lại Được Cưng Chiều Yêu Thương

Chương 29

Trước Sau

break

Đúng là thứ yêu râu xanh đạo mạo, âm hồn bất tán! 

Lương Lộc thầm mắng chửi trong lòng, nghĩ đến vụ bỏ thuốc kích dục lần trước, lòng cô dâng lên nỗi ghê tởm lạnh thấu xương, chỉ hận không thể xé toạc bộ mặt giả nhân giả nghĩa của hắn ra, nhưng lại không có cách nào khác, đành phải đè nén chán ghét và sợ hãi trong lòng, ngẩng đầu lên chào hỏi hắn.

"À! Hóa ra là sếp nhỏ Nhiệm." Giọng điệu của cô không mặn không nhạt, trên mặt viết đầy xa cách.

"Sắc mặt Lương ŧıểυ thư trông không tốt lắm? Xem ra tâm trạng không vui nhỉ, sao thế, tôi mạo phạm cô rồi à?" Sếp nhỏ Nhiệm ngoài miệng thì nói mạo phạm, nhưng bàn tay đang túm bả vai Lương Lộc trái lại không hề buông lỏng chút nào.

Lần trước chẳng biết thế nào, nhìn con vịt sắp dâng đến tận miệng thế mà lại bay mất, không nếm được hương vị của cô như ý nguyện khiến hắn cảm thấy nghẹn khuất trong lòng thời gian dài. 

Nhưng hắn cũng khổ sở vì chuyện lần trước bại lộ, sợ cô đề phòng nên khó tiếp cận, cộng thêm việc cô không ở thành phố B nên hắn càng khó ra tay. Lần này thì hay rồi, hắn bay qua đây bàn chuyện làm ăn, vốn còn chưa kịp có ý đồ xấu với cô, ai ngờ cô lại trực tiếp tự sà vào lòng hắn. Lần trước coi như cô may mắn trốn thoát một kiếp, lần này thì hừ, hắn tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha cho cô đâu.

Trong lòng đã hạ quyết tâm, lực tay hắn bèn tăng thêm nhằm khống chế cô, hắn vươn một tay khác vòng qua ôm eo cô, kéo mạnh cô áp sát trước ngực mình.

"Anh?!"

Sắc mặt Lương Lộc trắng bệch, cô không ngờ tên cầm thú này lại có thể làm chuyện phóng túng như vậy ngay tại nơi công cộng, không khỏi hoảng hốt tâm trí, ra sức giãy giụa muốn thoát ra cách xa hắn một chút.

Nhưng chút sức lực mèo cào của cô sao có thể bì nổi với hắn, cô dễ dàng bị hắn vây chặt trong lòng.

Cô chỉ đành dùng hai tay chống trước ngực hắn, dốc sức lùi về sau nhằm kéo giãn khoảng cách giữa hai người, sau đó nhấc chân lên, chuẩn bị dùng gót nhọn hoắt của giày cao gót giẫm mạnh lên chân hắn để tự cứu lấy mình.

Tuy nhiên còn chưa kịp hạ chân xuống, trong khoảnh khắc hoảng loạn ngoảnh đầu, cô chợt thoáng nhìn thấy bóng dáng mà mình vừa tìm kiếm đang bước ra ngoài nhà vệ sinh cuối hành lang bên cạnh.

Ý nghĩ trong lòng nhanh chóng xoay chuyển, cô gần như ngay lập tức thay đổi tâm tư. Cô kín đáo thu chân về, bắt đầu giãy giụa phản kháng trong lồng ngực sếp nhỏ Nhiệm, động tác hỗn loạn không có chút chương pháp nào, kèm theo tiếng hét trầm thấp giận dữ: "Buông tôi ra, buông ra!" 

Giãy giụa nửa thật nửa giả này trông vô cùng yếu đuối và bất lực.

Không ngờ Lương Lộc đột nhiên phản ứng kịch liệt như vậy rồi còn cất tiếng la hét, trong lòng sếp nhỏ Nhiệm vốn đã có tật giật mình, lúc này cũng có chút hoảng loạn. Hắn theo bản năng muốn chế ngự cô, bèn vừa siết chặt vòng tay ôm cô vừa đưa tay ra định bịt miệng cô lại.

Khóe mắt liếc thấy bóng dáng Tiêu Khâm đang bước nhanh tới, Lương Lộc không nhịn được cụp mắt xuống che giấu đắc ý nho nhỏ trong ánh mắt.

Quả nhiên, giây tiếp theo đã nghe thấy giọng Tiêu Khâm vang lên: "Sếp nhỏ Nhiệm, anh đang làm gì thế?"

Giọng nói của hắn trầm thấp có lực, âm cuối hơi nâng lên, dường như chỉ trong chớp mắt đã nhìn thấu cục diện hiện tại, trong ngữ điệu xen lẫn ý châm biếm, giống như tiếng sấm giữa trời quang nổ tung trong không khí.

Sếp nhỏ Nhiệm không chú ý đến việc đột nhiên có người nhảy ra, lập tức chột dạ nên lơi lỏng sức tay.

Lương Lộc lúc này đã đỏ bừng mặt bèn thừa cơ vùng vẫy thoát khỏi hắn, cô tự nhiên trốn ra sau lưng Tiêu Khâm, dáng vẻ uất ức giống hệt như nàng dâu nhỏ phải chịu nhiều ấm ức.

Tiêu Khâm nhìn cô, xác nhận cô không sao mới ngước mắt nhìn chằm chằm sếp nhỏ Nhiệm, giống như đang chờ đợi lời giải thích từ hắn.

Dưới áp bức từ khí thế của Tiêu Khâm sếp nhỏ Nhiệm từ lâu đã nhũn cả chân, giống như con gà con gặp phải chim ưng vậy, chẳng còn chút hung hăng dữ tợn nào như lúc tóm lấy Lương Lộc nữa. 

Hắn xoa xoa hai bàn tay vào nhau, gượng gạo lên tiếng: "Ồ, Tiêu nhị thiếu gia à, thật trùng hợp quá, anh đừng hiểu lầm. Chẳng qua tôi thấy trợ lý Lương bị trẹo chân suýt nữa ngã sấp mặt nên mới thuận tay đỡ thôi." Hắn làm bộ như thả lỏng, cười hì hì, đồng thời ném lời thoại về phía Lương Lộc: "Có phải không, Lương ŧıểυ thư?"

Tiêu Khâm hiển nhiên không tin, hắn cụp mắt nhìn Lương Lộc thút thít đỏ cả mũi bên cạnh mình, hỏi: "Có thật thế không?"

Lương Lộc hơi sững sờ, cuối cùng vẫn nhịn không vạch trần hắn, chỉ khẽ "vâng" một tiếng nhỏ như muỗi kêu, cúi đầu không dám nhìn Tiêu Khâm.

Giống như đã liệu định trước Lương Lộc sẽ trả lời như vậy, sếp nhỏ Nhiệm không khỏi cười đắc ý, nhưng hắn cũng không dám tiếp tục phóng túng nữa, chỉ tay về phía phòng bao nói bản thân vẫn còn chuyện làm ăn cần giải quyết, sau đó kẹp chặt đuôi xám xịt chạy mất dạng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương