Yêu Thầm Phó Giám Đốc Lạnh Lùng, Ai Ngờ Lại Được Cưng Chiều Yêu Thương

Chương 30: Rất thích

Trước Sau

break

Tiêu Khâm không nhúc nhích, cúi đầu nhìn Lương Lộc, hồi lâu sau thấy cô vẫn không thèm ngẩng đầu lên, chẳng có ý muốn nói chuyện với mình, trong lòng có chút bực dọc, hắn cũng nhấc chân bỏ đi. Hắn vốn muốn giúp cô dạy dỗ tên cặn bã này một trận, nhưng cô lại không có tiền đồ, ngay cả lời cáo buộc cũng không dám nói ra, khiến hắn không có lý do gì bới móc đối phương.

Lương Lộc vẫn chưa nghĩ ra phải đối mặt với hắn thế nào, nhìn thấy hắn định rời đi, trong lòng tự mắng bản thân sao cứ gặp hắn là lại biến thành đà điểu nhút nhát thế này. Cô nghiến răng rồi bước nhanh đuổi theo, mắt thấy sắp trở về phòng bao tới nơi, cô vội vàng túm lấy cổ tay áo hắn, hạ thấp giọng nói: "Tôi xin lỗi…"

"Cô xin lỗi vì cái gì?"

"Tôi không có chứng cứ, dù bây giờ chỉ đích danh hắn thì cũng chẳng thể làm gì được hắn cả."

Lúc này cuối cùng cô mới ngẩng mặt lên nhìn Tiêu Khâm, trong đôi mắt ngân ngấn nước tủi thân, bày ra khuôn mặt vô cùng chân thành. Tiêu Khâm rốt cuộc dừng hẳn bước chân, giọng nói của hắn cũng dịu hơn đôi chút: "Ừm, xem ra cô cũng không đến nỗi quá ngốc." 

Ngừng lại một xíu, cuối cùng hắn vẫn không cất bước rời đi mà dặn dò thêm: "Cô không chơi lại hắn đâu, tránh xa hắn ra chút."

Trong lòng Lương Lộc hơi thả lỏng, cô gật đầu thật mạnh. Cô không ngờ hắn lại dặn dò mình những điều này, trong lòng có vài phần kinh ngạc vui mừng, nhận ra hắn dường như không lạnh lùng băng giá như mình hằng tưởng tượng. 

Ngữ điệu khi hắn nói chuyện với cô rất tự nhiên, mang theo ý quan tâm săn sóc, nhưng lại không giống kiểu quan tâm giữa cấp trên với cấp dưới. Cô bèn lấy hết can đảm, tiếp tục mở lời: "Còn nữa… cảm ơn anh…"

"Chuyện này thì không cần, tôi cũng đã làm gì đâu." Tiêu Khâm trầm giọng nói. Thấy cô nói xong câu xin lỗi lại đến câu cảm ơn, bộ dạng mâu thuẫn đến mức luống cuống chân tay. Mà chính bản thân hắn cũng thấy kỳ lạ, lúc này vậy mà vẫn có thể kiên nhẫn đứng chỗ này chờ cô nói tiếp phần sau.

Ánh mắt và hơi thở của người đàn ông phả lên vùng cổ đang cúi thấp của Lương Lộc, xung quanh cô thoang thoảng bao bọc mùi hương thanh khiết, trầm ấm trên cơ thể hắn, cảm giác quen thuộc y như đêm hôm ấy. 

Lương Lộc không nhịn được nóng bừng cả người, đầu óc có chút lâng lâng, cô trực tiếp thốt ra thành lời: "Cảm ơn anh chuyện đêm hôm đó…"

Giọng nói của cô nhỏ như muỗi kêu, nhưng Tiêu Khâm vẫn nghe thấy rõ mồn một. Hắn không ngờ một người nhút nhát, nhát gan như cô lại dám trực tiếp nhắc lại chuyện này ngay trước mặt hắn. 

Một mặt hắn hơi ngạc nhiên, mặt khác cũng nghe được những lời bản thân muốn nghe, cõi lòng khẽ thả lỏng đôi chút. Hắn biết ngay người này tuy nhìn có vẻ mộc mạc, khờ khạo nhưng tuyệt đối không ngốc, không uổng công hắn tốn tâm tư nói những lời đầy thâm ý kia trước mặt người khác.

Hắn im lặng một lát, bầu không khí xung quanh cũng dịu xuống, hắn không nhịn được muốn trêu chọc cô: "Cảm ơn tôi chuyện gì?"

Lương Lộc thẹn thùng đến mức vành tai và cổ đều đỏ bừng hết, đầu càng lúc càng cúi thấp, lắp bắp không biết nên mở miệng nói thế nào.

Nhìn cô giống như con tôm luộc chín, Tiêu Khâm buồn cười, cúi đầu xuống ghé sát gần cô hơn: "Còn cúi nữa là đầu chôn xuống đất luôn đấy. Cô là đà điểu à?"

Lương Lộc quả nhiên lắc đầu nguầy nguậy như trống lắc, cô thẳng lưng lên, ngẩng đầu nhìn hắn.

Ánh mắt của cô thuần khiết, tuy rằng né tránh hắn nhưng lại rải rác những tia sáng lấp lánh rực rỡ. Hắn không nhịn được hỏi ra câu hỏi đã đè nén trong lòng bấy lâu nay: "Hóa ra vẫn biết cảm ơn tôi à? Tôi thấy cô sáng hôm sau không phải tỏ ra xa cách với tôi lắm sao? Làm như thể tôi bắt nạt cô không bằng ấy."

Nghe ngữ điệu có vẻ dửng dưng của hắn, trong lòng Lương Lộc dâng lên nỗi niềm cuồng hỷ. Tuy cô vẫn chưa quá rõ ràng rốt cuộc lúc đó chỗ nào không đúng, nhưng cô chắc chắn rằng hắn không hề vô cảm với mình, mà do có hiểu lầm, xem ra lúc đó cô hiểu sai ý hắn rồi. 

Cô kích động, vội vàng lên tiếng biện giải: "Không có… Tôi chỉ cảm thấy bản thân, ừm… Tôi sợ anh nghĩ tôi muốn bám lấy anh, khiến anh chán ghét."

Đã nói đến mức này rồi, dứt khoát chơi liều một phen luôn vậy. Cô do dự một lúc lâu, nghiến răng hạ quyết tâm, cuối cùng dưới ánh mắt thâm thúy của hắn, cô lấy hết dũng khí nắm tay hắn rồi tiếp tục đan xen quấn quýt các đầu ngón tay của hắn, nhìn hắn đắm đuối, đỏ mặt nói: "Tôi không quên… Tôi rất thích…" Ý nghĩa vô cùng rõ ràng.

Tiêu Khâm nhìn người phụ nữ trước mắt mới giây trước còn đáng thương tội nghiệp, thoắt cái đã trở nên quyến rũ mềm mại, câu hồn đoạt phách. Hơi thở của hắn trì trệ một nhịp, dòng máu trong người có chút sôi trào. 

Hắn không nhịn được nâng tay lên bóp chặt phần cằm tinh xảo, nhìn thẳng vào cô, ánh mắt rực lửa, ngữ điệu cực kỳ nguy hiểm: "Cô có biết bản thân đang nói gì không?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương