Yêu Thầm Phó Giám Đốc Lạnh Lùng, Ai Ngờ Lại Được Cưng Chiều Yêu Thương

Chương 31: Dừng xe trong ngõ nhỏ

Trước Sau

break

Đến tận bây giờ hắn vẫn không hề cự tuyệt cô, trực giác Lương Lộc cảm thấy có hy vọng, biết bản thân lần này không đoán sai ý. Thế là cô không nói một lời, trực tiếp nhón chân lên hôn hắn, táo bạo hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của hắn.

Lúc này, Lương Lộc đang ngồi trên ghế phó lái nhìn chiếc xe chạy ra khỏi bãi đỗ xe ngầm, lao vào trong màn đêm tĩnh mịch, trái tim cô vẫn đập loạn liên hồi bùm bụp. Thỉnh thoảng cô lại lén lút liếc nhìn Tiêu Khâm đang mím chặt môi, im lặng lái xe bên cạnh, xác định xem bản thân có phải đang nằm mơ hay không.

Không ngờ bản thân vậy mà lại thành công rồi! 

Trong lòng cô kích động tột cùng, có trời mới biết vừa rồi khi cô chủ động hôn hắn, cô đã căng thẳng đến nhường nào! Cô đang đánh cược, cược rằng hắn không hề bài xích mình, cược rằng hắn cũng có cảm giác với mình. Thế nên, đón lấy ánh mắt kinh ngạc của hắn, cô đã không chút do dự hôn lên.

Mấy ngày nay sau khi trở về từ thành phố B, lòng cô nguội lạnh, không ngừng thuyết phục bản thân phải từ bỏ, giữa hai người họ là chuyện không thể nào. Thế nhưng hôm nay, sau khi nghe thấy hắn nói những lời như vậy, nhìn thấy ánh mắt rực cháy đến thế của hắn, bức tường thành kiên cố gầy dựng bấy lâu nay bỗng chốc sụp đổ hoàn toàn. Cô rõ ràng cũng cảm nhận được những cảm xúc khác lạ của hắn, sao có thể cam tâm từ bỏ được chứ?

Thế là cô tự nhủ với lòng mình cứ thử một lần duy nhất này thôi, việc đã phơi bày thì cứ trực tiếp bày tỏ rõ ràng tâm ý với hắn, như vậy xem như bản thân đã cố gắng hết sức. Nếu hắn đẩy cô ra, từ nay về sau cô tuyệt đối sẽ không quấn lấy hắn nữa, không ôm bất kỳ ý nghĩ không biết thân phận nào với hắn nữa.

Mà hiện tại… xem ra cô đã cược đúng rồi.

Chiếc xe lao đi vun vút, cảnh đường phố ngoài cửa sổ không ngừng lùi về sau, Lương Lộc không biết hắn muốn đưa mình đi đâu, nhưng trong lòng cũng lờ mờ hiểu được lát nữa sắp xảy ra chuyện gì. 

Sợ hãi chăng? Không, thậm chí cô còn có chút… mong đợi. 

Nhận thức được điều này, lòng cô vô cùng thẹn thùng, cảm thấy bản thân thật trơ trẽn không biết xấu hổ, nhưng không thể phủ nhận, đây chính là cảm xúc chân thực của cô, cô không tài nào tự lừa dối nổi chính mình.

Thêm lần nữa lén lút liếc nhìn Tiêu Khâm ngồi ghế lái, hắn đang thong thả xoay vô lăng, lớp vải comple tối màu cao cấp trên cánh tay khẽ nhăn lại, đồng hồ đắt tiền trên cổ tay lộ ra một nửa chỗ khuy măng sét sơ mi trắng muốt. Khí chất của hắn lạnh lùng cứng cỏi, nhưng khắp người lại toát ra hơi thở nóng bỏng dương cương của đàn ông, kí©ɧ ŧɧí©ɧ mạnh mẽ các giác quan của Lương Lộc, khiến cô mê đắm.

"Thực ra em có thể quang minh chính đại nhìn tôi." Tiêu Khâm đột nhiên lên tiếng.

Hắn rõ ràng đang nhìn về phía trước, tròng mắt còn chẳng buồn xoay, sao lại biết cô đang nhìn hắn chứ? Tim Lương Lộc nảy lên một cái, ngoan ngoãn ngồi ngay ngắn lại, không dám xấu hổ liếc trộm nữa, chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ đáp: "Vâng."

Lương Lộc ngồi nghiêm chỉnh giống như học sinh trong giờ học, Tiêu Khâm không nhịn được khẽ nhếch khóe môi. Người phụ nữ này rõ ràng xấu hổ muốn chết, vậy mà lại dám chủ động hôn hắn, khiến hắn vô cùng bất ngờ. 

Trước đây hắn cũng từng thấy không ít phụ nữ lẳng lơ táo bạo, nhưng chưa từng thấy ai dám trực tiếp tiến tới hôn hắn cả, thông thường chỉ cần ánh mắt hắn quét qua là họ đã khiếp sợ lui bước rồi, chẳng biết cô gái trông có vẻ ủ rũ rụt rè này lấy đâu ra lá gan lớn như thế.

Nhưng hắn thừa nhận bản thân không hề bài xích, thậm chí còn có chút nhớ nhung cảm giác về cô. Chẳng biết người phụ nữ này có thứ độc dược gì mà lại có thể khiến hắn lần trước liên tục mất khống chế, muốn ngừng mà không được, hơn nữa còn vương vấn nhớ mãi cho đến tận bây giờ. 

Thậm chí hiện tại, cô chỉ ngồi bên cạnh chẳng làm gì, vậy mà du͙© vọиɠ giữa hai chân hắn đã sớm cương cứng, sưng to đau đớn.

Chiếc xe chạy qua khu nhà bỏ hoang hoang vu rách nát, hắn quyết định không nhẫn nhịn thêm nữa, bẻ lái rẽ vào con ngõ nhỏ không có ánh đèn cũng chẳng có bóng người, lái thẳng đến tận cùng rồi dừng xe lại.

"Qua đây." Tiêu Khâm cởi dây an toàn, vừa hạ thấp ghế ra sau vừa trầm giọng nói.

Nhìn khoảng trống trước người hắn ngày một rộng hơn, mặt Lương Lộc đỏ bừng vì xấu hổ. Trời đất ơi, phải ở chỗ này sao, hơn nữa còn ở trên xe… Còn có, như này như này, đi qua thế nào đây? Chẳng lẽ phải nằm sấp trên đệm ghế rồi bò qua à? Chuyện đến nước này cô mới thấy xấu hổ và phẫn nộ, vặn vẹo thân mình chẳng biết phải làm sao cho phải.

Thấy cô ngồi thẫn thờ nửa ngày trời đấu tranh không nhúc nhích, Tiêu Khâm bèn trực tiếp ra tay, cởi dây an toàn của cô ra, ghì nách cô, rồi nhẹ nhàng dứt khoát bế xốc cô qua đây.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương