Kinh thành không như quê cũ. Gạo, củi, tiền than, tiền dầu, thứ gì cũng đắt đỏ. Một trận ốm thôi cũng đủ vét sạch tiền trong nhà.
Ba mươi lượng bạc, nhìn qua tưởng nhiều. Nhưng chia ra từng tháng từng ngày, e rằng chẳng chống đỡ được bao lâu.
Nàng ngồi lặng bên lan can đình nhỏ, gió xuân lướt qua mép váy. Bọc bạc nằm trong tay, vừa nặng lại vừa nhẹ.
Nặng vì đó là tất cả những gì nàng có thể cầu được. Nhẹ vì nó không đủ chống đỡ số phận của ba con người.
Ban nãy trước mặt Mạnh Thư Huệ, nàng còn giả vờ thong thả, cười nói rằng cứ yên tâm, đã có nàng lo liệu.
Giờ nghĩ lại, chỉ thấy lòng chua xót. Nàng lấy gì để lo? Lấy thân phận Lục thiếu phu nhân hữu danh vô thực sao? Hay lấy chút thương hại ban phát đổi lấy từ lão phu nhân?
Bàn tay nàng siết chặt khăn lụa trắng, đầu ngón tay hơi run.
Nàng không sợ nghèo. Nàng chỉ sợ đã hứa rồi mà không làm được.
Gió mặt hồ gợn nhẹ. Từ phía xa, Bình Nhi khẽ nhắc: “Thiếu phu nhân… có người đi qua.”
Cố Hy Ngôn giật mình, vội gói bạc lại, cất vào ngực áo, đứng thẳng người.
Ánh mắt nàng đã khác. Không còn hoàn toàn là lo lắng. Trong đó nhiều thêm một phần tỉnh táo và quyết tâm âm thầm.
Ba mươi lượng không đủ. Nhưng chí khí của con người, đâu chỉ đáng giá từng ấy.
Nàng tự hỏi mình còn con đường nào khác.
Phủ Kính Quốc Công rộng lớn bậc nhất Yến Kinh, một tòa phủ đệ chiếm trọn cả một dãy đất. Thế nhưng trong tầng tầng lớp lớp đình đài lầu các ấy, phần thuộc về nàng chỉ là một góc viện nhỏ.
Ngoài ra, không còn gì nữa.
Mỗi tháng nàng được năm lượng bạc tiêu dùng. Thân phận quả phụ, hiếm khi tiêu pha. Nếu khéo liệu, có thể dành ra hơn ba lượng.
Chiếc đai áo choàng trong rương nếu đem cầm cố? Tạm thời vào hè chưa cần dùng đến. Đợi đông lại chuộc về, làm cẩn thận chắc cũng chẳng ai phát hiện.
Cách ấy tuy kham khổ nhưng có thể xoay chuyển được ít bạc.
Nàng không có con. Cháu trai cháu gái bên nhà mẹ đẻ, về sau ít nhiều cũng là một lối lui cho chính mình.
Ý nghĩ ấy vừa dứt, trong đầu nàng chợt lóe lên một tia sáng khác. Một ý niệm khiến chính nàng cũng giật mình.
Hồi còn là cô nương khuê các, nàng từng sợ Lục Thừa Liêm. Ánh mắt hắn lạnh lẽo, khiến người ta theo bản năng mà lùi bước.
Sau này nàng gả cho Lục Thừa Uyên, phu thê hòa thuận, được phu quân che chở. Trong phủ, Lục Thừa Liêm với nàng chỉ là Tam gia,lễ tiết đầy đủ nhưng không gần không xa.
Thỉnh thoảng chạm mặt, hắn chỉ khẽ gật đầu. Từ đầu đến cuối, chưa từng nhìn nàng lâu quá một khắc.
Nhưng giờ này khắc này, trong lúc bế tắc nàng chợt nhớ lại ánh nhìn năm ấy. Giống như ánh mắt nam nhân nhìn phụ nhân.
Tim nàng khẽ đập mạnh. Thể diện đã tổn hao rồi.
Sáng nay nàng đã quỳ trước lão phu nhân, trước mặt bao nhiêu nha hoàn bà tử nhận bạc. Lời ra tiếng vào e rằng cũng không ít.
Đã vậy… Liều thêm một phen thì sao?
Nếu bị từ chối, cùng lắm đóng cửa không ra khỏi viện. Còn có thể mất mặt thêm bao nhiêu nữa?
Ý nghĩ ấy khiến lòng nàng nóng lên rồi lại nguội xuống. Ngay lúc ấy, nàng nhìn thấy phía trước có người.
Bình Nhi thấp giọng: “Là Tam gia.”
Cố Hy Ngôn khựng lại. Nàng dặn Bình Nhi đi hoa phòng hái cành hoa làm cớ, rồi đứng lại bên hồ.
Hai vị giáo úy theo hầu phía sau.
Bao nhiêu lời chuẩn bị, mềm mỏng, khẩn cầu, thậm chí chút nữ nhi yếu mềm bỗng chốc tản mác.
Lục Thừa Liêm định rời đi.
Nàng hoảng hốt gọi: “Tam gia xin dừng bước.”
Hắn dừng lại nhưng không quay đầu. Giọng thản nhiên: “Ừ?”
Nàng hít một hơi sâu: “Thiếp có một việc muốn thỉnh Tam gia chỉ điểm.”
“Hửm?” Lạnh nhạt đến mức chẳng có lấy một chút dư âm.
Mọi ý niệm lệch lạc ban nãy lập tức tiêu tán. Nàng chỉ còn có thể thẳng thắn kể lại chuyện Mạnh Thư Huệ, chuyện phủ Ninh Châu, chuyện dược liệu bị giữ lại.
Hắn nghe xong, chỉ hỏi ngắn gọn vài câu, rồi nói: “Không phải chuyện lớn.”
Đôi mắt nàng sáng lên.
Nàng còn muốn nói thêm chuyện lo liệu, quà cáp, mời rượu. Hắn gạt đi: “Không cần.”
Rồi xoay người.
Nàng lại gọi: “Tam gia!”
Giọng khẩn thiết đến chính nàng cũng sững lại.
“Tẩu tẩu thiếp đang đợi tin… Thiếp phải nói thế nào?”
Lục Thừa Liêm quay đầu, nhìn nàng một thoáng.
Ánh mắt sâu, lạnh, không để lộ cảm xúc.
“Cứ nói đã hỏi rồi.”
Nói xong, hắn rời đi.
Gió bên hồ thổi qua tay áo nàng. Cố Hy Ngôn đứng yên một lúc lâu mới hoàn hồn.
Một nam nhân nơi quan trường, hẳn sẽ không thất hứa với một phụ nhân nội trạch.Chỉ cần hắn mở miệng, việc ắt có chuyển cơ.