Bàn tính trong lòng nàng lại khẽ động. Ba mươi lượng của lão phu nhân. Hơn mười lượng tiền riêng của nàng.
Trước mắt thu xếp chỗ ở. Sau đó lo cho bọn trẻ theo học.Nàng sẽ kham khổ thêm một chút.Dẫu sao, ở Quốc Công phủ này, nàng vốn không có chỗ dựa.Nếu một ngày tuổi cao sức yếu, ít nhất nàng còn có một nhà mẹ đẻ để quay về.
Nghĩ đến đó, tâm nàng chậm rãi lắng lại.
Có lẽ… đây không chỉ là đường sống cho bọn trẻ.
Mà cũng là một con đường khác cho chính nàng.
Cố Hy Ngôn có được một câu “biết rồi” của Lục Thừa Liêm, trong lòng liền vững vàng hơn nhiều.
Nàng hiểu rõ, dù lão phu nhân có gật đầu, việc cũng chỉ giao xuống cho người phía dưới lo liệu. Qua một tầng tay người, rốt cuộc làm thành thế nào, chẳng ai dám chắc.
Nhưng lần này thì khác. Lục Thừa Liêm đã trực tiếp nhận lời. Nếu việc không xong, nàng có thể hỏi thẳng hắn.
Đã mở được đầu rồi, da mặt dày thêm một chút cũng chẳng sao. Một lần lạ, hai lần quen cùng lắm thì nàng khóc trước mặt vị đại bá ấy một trận, xem hắn giữ vẻ lạnh nhạt kia được bao lâu. Dù sao nàng cũng là quả phụ của Lục Thừa Uyên, nếu thật sự bí bách, nàng cứ nói: “Thừa Uyên chết sớm, thiếp cô khổ một mình”, thử xem hắn còn có thể thản nhiên đến đâu.
Nghĩ tới đó, lòng nàng bỗng nhẹ hẳn.
Nàng xách váy bước nhanh ra ngoài. Vừa rẽ qua khúc hành lang đã gặp Bình Nhi đang vội vã trở lại, hai tay trống không.
“Không phải bảo ngươi đi hái ít hoa sao?” Nàng hỏi.
Bình Nhi thở gấp đáp: “Vừa rồi nô tỳ đến hoa phòng hỏi, họ không cho. Nói hoa đều để dành cho dịp lễ, phải có lệnh của quản sự phía trên mới dám xuất. Nếu sau này kiểm lại thiếu số, e rằng họ bị trách phạt.”
Cố Hy Ngôn vốn cũng không trông mong xin được gì, nghe vậy chỉ khẽ gật đầu: “Thôi vậy. Chúng ta về sớm đi.”
Nhân lúc xung quanh không ai, chủ tớ hai người vòng qua hoa uyển, men theo hành lang bên cạnh. Vừa bước lên hành lang ấy, Cố Hy Ngôn mới khẽ thở phào.
Con đường này vốn là lối bắt buộc từ viện của nàng đến Thọ An Đường, quang minh chính đại. Trừ Lục Thừa Liêm và hai thị vệ của hắn, sẽ không ai biết nàng từng ở đó cầu xin.
Nghĩ vậy, nàng lại càng yên tâm.
Chưa đi được mấy bước, phía trước bỗng xuất hiện Chu đại tẩu, trong ngực ôm một bọc gì đó, bước đi gấp gáp.
Vừa thấy nàng, Chu đại tẩu theo bản năng ép bọc đồ sát vào người, lúc này mới cười nói: “Nô tỳ còn bảo muốn tìm Lục thiếu phu nhân nói chuyện, không ngờ lại khéo gặp thế này. Hôm nay thân thích bên nhà phu nhân tới, nô tỳ vừa sang hồi bẩm tứ thiếu phu nhân. Tứ thiếu phu nhân dặn phải tiếp đãi chu đáo. Thân gia phu nhân hẳn sẽ ở lại dùng bữa nô tỳ đang định sang bếp dặn thêm hai món.”
Cố Hy Ngôn nghe mà trong lòng đã rõ.
Tẩu tẩu nàng đến nương nhờ, Phủ Quốc Công dĩ nhiên không muốn giữ một vị thân thích nghèo khó qua đêm. Tiếp đãi một bữa trưa, coi như đã tròn tình thân.
Mà việc tứ thiếu phu nhân sớm biết tin, hẳn cũng là Chu đại tẩu đi báo trước.
Trong lòng nàng lạnh đi một chút nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười nhã nhặn: “Làm phiền Chu đại tẩu. Ta xin cảm tạ trước, khiến tẩu phải bận tâm rồi.”
Chu đại tẩu thuận miệng nói tiếp: “Vậy lát nữa khi thân gia phu nhân về, có cần chuẩn bị xe không? Nếu dùng xe phải dặn sớm, kẻo đến lúc gấp quá không kịp thu xếp, lại thêm rắc rối.”
Câu nói nghe như chu đáo nhưng ý tứ lại quá rõ ràng.
Cố Hy Ngôn cảm thấy một luồng nóng bốc lên nơi ngực, đuổi người gấp đến thế sao?
Nàng tức đến mức đầu ngón tay khẽ siết lại, song nét cười trên môi vẫn không đổi.
“Chu đại tẩu.” Giọng nàng vẫn ôn hòa: “Là lão phu nhân dặn rằng tẩu tẩu ta hôm nay nhất định phải đi sao?”
Nàng dừng một nhịp, ánh mắt thản nhiên mà sắc lạnh: “Nếu tẩu tẩu ta thực sự không còn chỗ dung thân, ở lại phủ ta một đêm… chẳng lẽ cũng không được?”
Chu đại tẩu lúng túng: “Cũng không phải lão phu nhân dặn…”
Cố Hy Ngôn liền cắt lời: “Nếu không phải lão phu nhân dặn, tam phu nhân trong phủ ta cũng đâu phải người khắc bạc. Vậy… là Chu đại tẩu tự quyết sao?”
Nàng mỉm cười hiền hòa nhìn Chu đại tẩu.
“Ta chỉ không rõ đây là theo quy củ nào? Thân gia đến cửa, chưa kịp ấm chỗ đã vội tiễn đi. Nếu truyền ra ngoài, người ta sẽ nghĩ Phủ Quốc Công ta ra sao?”
Chu đại tẩu thực sự kinh ngạc.