Chuyện tình bí mật trong phủ Quốc Công

Chương 16

Trước Sau

break

Ban nãy bà ta có nghe phong thanh rằng lục thiếu phu nhân đã khiến nha hoàn bà tử trước mặt lão phu nhân phải bối rối, ai nấy đều khó xử. Khi ấy bà ta còn cho là lời đồn thổi, Cố Hy Ngôn xưa nay trầm tĩnh ít lời, nhìn qua mềm yếu.

Ai ngờ hôm nay chính mình đụng phải, lời lẽ nàng lại sắc sảo như dao mỏng.

Quan trọng hơn, thần sắc nàng bình thản đến lạ, không hề có chút tủi thân hay hoảng hốt.

Rốt cuộc là chuyện gì khiến nàng thay đổi?

Chu đại tẩu trong lòng thầm cân nhắc, nhất thời không dám đắc tội. Dẫu sao Cố Hy Ngôn cũng là thiếu phu nhân tam phòng, là chủ tử. Nếu xét kỹ, việc mình tự tiện thúc giục như thế cũng không thật thỏa đáng. Đến lúc quay về trước mặt tứ thiếu phu nhân, e rằng khó ăn nói.

Chu đại tẩu liền cười xòa: “Lục thiếu phu nhân hiểu lầm rồi. Nô tỳ đâu có ý gì khác, chỉ hỏi trước cho chu đáo, cũng là vì nghĩ cho người.”

Nếu là trước kia, Cố Hy Ngôn có lẽ đã nhịn.

Nàng từng biết mình không có chỗ dựa, không đáng vì một hơi mà gây chuyện. Nhưng hôm nay, nàng không muốn nuốt xuống nữa.

Có lẽ từ khoảnh khắc nàng mất mặt trước lão phu nhân, lớp vỏ dè dặt bọc quanh mình đã nứt ra. Từ lúc nàng giữ tam gia lại mà cúi đầu cầu xin, nàng đã buông bỏ phần thể diện vốn giữ khư khư suốt bao năm.

Nếu đã đến mức ấy thì còn sợ gì nữa?

Nàng nhìn thẳng Chu đại tẩu, giọng nói vẫn ôn hòa nhưng từng chữ đều rõ ràng: “Chu đại tẩu nói không có ý gì khác, vậy càng tốt.”

“Ta biết tẩu là người rộng lượng, làm việc chu toàn, xưa nay hòa nhã. Những năm qua cũng từng chiếu cố viện ta, ta đều ghi nhớ. Tẩu hẳn không giống một số kẻ nô tài khác, thấy ta góa bụa không chỗ dựa mà sinh tâm coi nhẹ, chỉ biết nịnh trên đạp dưới, chọn quả hồng mềm mà bóp.”

Nàng dừng một nhịp, ánh mắt lạnh đi.

“Nếu trong phủ thực có kẻ như thế, đó mới thật là làm hỏng gia phong của Phủ Quốc Công.”

Lời nói không trực tiếp chỉ ai nhưng mũi nhọn đã rõ.

Chu đại tẩu đỏ mặt, cười gượng: “Ôi trời, sao lại có chuyện ấy! Nếu thật có kẻ dám sinh lòng xấu, thiếu phu nhân cứ nói, nô tỳ thay người dạy dỗ!”

Cố Hy Ngôn liền thu lại sắc bén, nụ cười trở nên dịu dàng: “Chỉ là nói vui vài câu thôi, Chu đại tẩu đừng để bụng.”

“Tẩu tẩu ta chắc ở lại hai ngày. Chờ bên ngoài thu xếp xong chỗ ở, an ổn rồi sẽ dọn ra. Dù sao cũng trong thành Yến Kinh, không cần xe ngựa phiền phức. Còn bữa trưa hôm nay, cứ theo quy củ mà thêm món, làm phiền đại tẩu.”

Một hơi nàng nói xong.

Chu đại tẩu chỉ có thể gật đầu liên tục.

Hai người tách ra. Chu đại tẩu ngoảnh đầu nhìn theo, trong mắt vẫn chưa hết kinh ngạc,một quả phụ trước kia lặng lẽ như nước, sao nay lại sắc sảo đến vậy?

Cố Hy Ngôn dĩ nhiên hiểu Chu đại tẩu đang nghĩ gì. Trong lòng nàng khẽ nổi lên một tia đắc ý.

Trước đó nàng đã liều mình mở miệng trước tam gia mặc kệ được hay không, chí ít cũng khiến hắn nhận lời. Giờ lại thử một đòn nhỏ với Chu đại tẩu, nàng chợt phát hiện, so với một nam nhân từng lăn lộn chốn quan trường như tam gia, đám quản sự trong phủ này tâm tư đơn giản hơn nhiều.

Chỉ cần đứng vững, họ sẽ tự lùi.

Trước kia nàng cẩn trọng từng bước là vì sợ đắc tội người khác. Nhưng nay nhà mẹ đẻ sa sút, tẩu tẩu tìm đến nương nhờ còn bị lão phu nhân từ chối khéo. Sự cẩn trọng ấy, rốt cuộc đổi lại được gì?

Chi bằng tùy tính hơn một chút. Chỉ cần trước mặt lão phu nhân giữ lễ, còn đám nô bộc phía dưới, ai dám ức hiếp nàng, nàng sẽ không nhịn nữa.

Dù sao nàng cũng là chính thất của Lục Thừa Uyên. Nàng ở lại thủ tiết, chính là thể diện của Phủ Quốc Công. Cả đời này phủ không thể tùy tiện bỏ nàng.

Nếu vậy, nàng sống thoải mái hơn một chút, có gì sai?

Nghĩ thông điểm ấy, lòng nàng nhẹ hẳn. Bước chân cũng nhanh hơn.

Lúc này mặt trời đã lên cao, ánh nắng rải xuống bậc thềm trong viện.

Mạnh Thư Huệ đứng ngoài hiên chờ đợi. Vừa thấy nàng trở về, liền vội hỏi: “Thế nào rồi?”

Trong giọng nói ấy là sự sốt ruột không giấu được. Cố Hy Ngôn nghe mà trong lòng khẽ động.

Hiển nhiên trong lúc nàng rời đi, Mạnh Thư Huệ vẫn đứng ngồi không yên.

Khoảnh khắc ấy, sống mũi nàng cay xè, trong lòng lại dâng lên một cảm giác may mắn khó tả.

May mà nàng có ba mươi lượng bạc trong tay. May mà nàng đã mở miệng cầu tam gia.

Nàng mỉm cười: “Tẩu vào trong rồi nói.”

Mạnh Thư Huệ gật đầu theo vào.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương