Trong phòng, hai đứa nhỏ đang ngồi trên ghế đẩu ăn điểm tâm, má phồng lên vì bánh. Thấy Cố Hy Ngôn bước vào, chúng vội nuốt xuống, chỉnh lại y phục rồi lễ phép gọi: “Cô mẫu.”
Cố Hy Ngôn mỉm cười: “Thật ngoan.”
Tẩu tẩu dạy dỗ rất khéo. Hai đứa trẻ giữa biến cố mà vẫn giữ được lễ nghĩa như vậy, quả thực không dễ.
Nhưng Mạnh Thư Huệ đã không chờ được nữa. Ánh mắt nàng ấy luôn dõi theo Cố Hy Ngôn, chỉ muốn biết lão phu nhân đã nói thế nào.
Cố Hy Ngôn bảo hai đứa nhỏ ngồi xuống, rồi dẫn tẩu tẩu vào noãn các bên cạnh. Rèm buông xuống, nàng mới chậm rãi mở lời: “Tẩu cũng biết muội gả vào chưa bao lâu thì Thừa Uyên đã mất, bên mình không có con cái. Trong phủ này trên dưới vốn quen nhìn người mà đối đãi…”
Chưa nói hết câu, ánh mắt Mạnh Thư Huệ đã ảm đạm đi.
Ngược lại, Mạnh Thư Huệ khẽ cười, lên tiếng an ủi: “Đó cũng là lẽ thường. Nhà ta xảy ra chuyện, không đỡ đần được cho muội, lại còn liên lụy. Người ta coi nhẹ cũng phải thôi. Dù sao cũng cách một tầng thân thích…”
Cố Hy Ngôn vội nói: “Tẩu đừng vội nghĩ vậy. Muội không cần phải che giấu. Trong phủ này quả thực muội không làm chủ được, cũng chẳng mấy ai coi trọng. Nhưng dù sao đây vẫn là đại hộ nhân gia, họ còn phải giữ thể diện.”
Nàng hạ giọng, từ trong tay áo lấy ra một gói bạc, đặt vào tay Mạnh Thư Huệ: “Lần này lão phu nhân cho muội ít bạc, bảo trước hết giúp tẩu an trí.”
Mạnh Thư Huệ khựng lại khi cầm lấy gói bạc: “Bạc này… chúng ta có thể nhận sao?”
Cố Hy Ngôn nhìn thẳng nàng ấy: “Người ta đã cho thì ta nhận. Bạc tới tay mà còn đẩy ra ngoài, bụng đói vẫn cố giữ khí tiết, chúng ta chịu được nhưng bọn trẻ chưa chắc chịu nổi.”
Câu nói thẳng thắn ấy khiến Mạnh Thư Huệ lặng đi một lúc. Sau cùng, nàng ấy khẽ cười, gật đầu: “Được. Nếu Hy Ngôn đã dám nhận, hôm nay ta cũng nhận. Tấm lòng của muội, ta hiểu. Cô tẩu chúng ta không nói lời khách sáo.”
Cố Hy Ngôn lúc này mới nói tiếp: “Khi rời Thọ An Đường, muội còn gặp tam gia.”
Nàng không kể dài dòng về thân thế hiển hách của hắn, chỉ nói trọng điểm: “Muội thuận tiện hỏi chuyện Ninh Châu phủ. Tam gia nghe qua liền biết hiện nay ai đang chủ sự ở đó.”
Vốn chẳng dám hy vọng gì, nghe vậy ánh mắt Mạnh Thư Huệ chợt sáng lên: “Tam gia nói sao?”
Cố Hy Ngôn đáp, giọng điềm tĩnh: “Tam gia đã nhận lời, sẽ giúp hỏi một câu. Chỉ là quan tại chỗ vẫn có quyền quyết định. Việc có thành hay không, muội chưa dám chắc. Nhưng tam gia đã nói sẽ giúp hỏi thăm.”
Nàng cố ý nói đến đó thì dừng lại.
Việc chưa thành, không nên gieo hy vọng quá lớn. Nếu sau này không được như ý, chí ít cũng không đến mức quá đau lòng.
Mạnh Thư Huệ nghe xong, gần như không dám tin: “Thật sao? Tốt quá rồi!”
Cố Hy Ngôn mỉm cười: “Đương nhiên là thật. Bạc còn nóng trong tay đây, sao có thể giả được?”
Mạnh Thư Huệ vội mở gói bạc bọc trong khăn lụa trắng ra.
Bên trong là ba thỏi bạc lớn, tròn ba mươi lượng.
Khi gia cảnh còn hưng thịnh, số bạc ấy chẳng đáng kể. Nhưng nay thời thế đã khác, ba mươi lượng đã là cả một khoản không nhỏ.
Mạnh Thư Huệ cũng biết rõ, trước đây vì chuyện nhà mẹ đẻ, Cố Hy Ngôn đã âm thầm giúp đỡ không ít, e rằng tiền riêng trong tay chẳng còn bao nhiêu. Nghĩ đến đó, lòng Mạnh Thư Huệ càng thêm áy náy.
Cố Hy Ngôn khẽ nói: “Bạc này tuy không nhiều nhưng tẩu cứ cầm lấy dùng tạm. Muội sẽ thuê một căn nhà, trước mắt lo chỗ ở yên ổn. Sau này muội tìm cách dành dụm thêm, cho hai đứa nhỏ đi học. Dù thế nào cũng phải để chúng đọc sách, có chữ nghĩa mới có lối ra.”
Cả nhà này nếu ngay cả con đường đọc sách cũng đoạn mất, e rằng thật sự không còn cơ hội gượng dậy.
Mạnh Thư Huệ xúc động đến đỏ hoe mắt, cắn môi nói: “Giờ giữ được mạng sống đã là khó, nào dám mơ chuyện đọc sách. Lần này đến nương nhờ muội, ta cũng biết muội chẳng thể làm chủ trong phủ, vốn không dám trông mong gì. Không ngờ lại có kết cục như vậy… ta…”
Nói đến đây nàng ấy nghẹn giọng, vội lấy tay che miệng để khỏi bật thành tiếng.
Cố Hy Ngôn cũng thấy sống mũi cay xè nhưng vẫn gắng giữ bình tĩnh: “Tẩu đừng nghĩ nhiều. Việc gì cũng phải đi từng bước. Tẩu đã tìm đến muội, muội sao có thể không hết lòng lo cho hai đứa nhỏ nên người? Sau này chúng ta già đi, bọn trẻ chính là chỗ nương tựa, phải không?”
Mạnh Thư Huệ lau nước mắt, khẽ gật: “Phải… sau này còn trông cậy vào hai đứa nhỏ.”