Ngôn Thanh Ly che chiếc ô giấy dầu, chậm rãi bước đi trên con đường lát đá phiến. Những giọt nước mưa li ti từ mép ô thi nhau nhỏ xuống, bắn lên làm ướt đẫm một góc gấu váy, nhưng nàng lại chẳng hề bận tâm. Cứ thế, nàng vẫn ung dung cất từng bước thong thả.
Mặc dù trời vẫn đang mưa, song hai bên ngõ nhỏ đã lác đác vài gánh hàng điểm tâm sáng dọn ra. Làn hơi nóng bốc lên nghi ngút, lượn lờ trong không trung, mang theo hơi thở bình dị, ấm áp của chốn nhân gian.
Giờ đây thiên hạ đang buổi rối ren, trong khắp Ninh triều, ngoại trừ Thịnh Kinh ra thì những thành trì an bình như Việt Châu quả thực không còn nhiều nữa. Bá tánh Việt Châu vẫn có thể an cư lạc nghiệp, tất cả đều nhờ vào vị Thái thú tài đức vẹn toàn nơi đây — Thịnh Nghĩa Chi, ông ngoại của Ninh Thiên Lân.
Nhớ năm xưa, lão tướng quân Thịnh Nghĩa Chi từng theo tiên hoàng chinh chiến nam bắc, dẹp yên Hung Nô, trấn áp Bắc Di, mở mang thêm một nửa giang sơn cho Ninh triều. Nhờ chiến công hiển hách ấy mà ông được đích thân tiên hoàng phong làm Thịnh Quốc công nhất phẩm, tay nắm giữ gần một nửa binh quyền của cả triều đại.
Sau khi Xương Huệ Đế đăng cơ, ông cũng cẩn tuân di chỉ của tiên hoàng, vô cùng trọng dụng Thịnh Quốc công. Thậm chí, hoàng đế còn sắc phong ŧıểυ nữ nhi của Thịnh Quốc công làm Quý phi. Tứ hoàng tử Ninh Thiên Lân do bà sinh ra lại càng là bậc anh tài trác tuyệt, danh tiếng lấn át cả chúng hoàng tử, vô cùng được thánh tâm sủng ái.
Trong cung, con gái và cháu ngoại của Thịnh gia là Quý phi và Hoàng tử được hưởng thánh sủng vô biên. Ngoài cung, Thịnh lão tướng quân lại là vị Quốc công nắm trong tay trọng quyền. Cả hai đời đế vương đều ưu ái Thịnh gia đến vậy, khiến cho bá quan văn võ trong triều không khỏi thầm suy đoán: Nếu Thái tử không nhờ vào thân phận đích trưởng tử, thì ngôi vị Trữ quân này e rằng đã sớm thuộc về Tứ hoàng tử Ninh Thiên Lân rồi.
Đáng tiếc thay, đạo lý "một triều thiên tử, một triều thần" từ ngàn xưa đến nay vẫn không hề thay đổi. Xương Huệ Đế rốt cuộc không phải là tiên hoàng. Ông ta vốn chẳng hề coi trọng phủ Thịnh Quốc công như vẻ bề ngoài, mà ngược lại, trong lòng ngày càng e dè, kiêng kỵ thế lực của Thịnh gia. Cuối cùng, mượn cớ Thịnh Quý phi phạm trọng tội "mưu hại Thái tử", hoàng đế đã mượn đao giết người, thuận lợi nhổ tận gốc rễ của Thịnh gia.
Kết cục, Thịnh Quý phi bị ban cho một dải lụa trắng quyên sinh. Thịnh Quốc công bị tước đoạt phong hiệu, thu hồi binh quyền, rồi bị đày đến vùng Việt Châu xa xôi hẻo lánh để nhậm chức Thái thú. Chức Thái thú Việt Châu tuy không phải là chức quan nhỏ, thế nhưng nếu đem so với tước vị Thịnh Quốc công từng quyền khuynh triều dã ngày trước, thì quả thực chẳng đáng để nhắc tới.
Về phần Tứ hoàng tử Ninh Thiên Lân, vị thiên chi kiêu tử từng cao cao tại thượng ấy, khi hay tin mẫu phi bị ban chết đã vội vã chạy đến cầu xin Xương Huệ Đế. Nào ngờ, vị đế vương tuyệt tình ấy lại trở mặt, tàn nhẫn ra lệnh đánh hắn một trăm trượng. Khi đó, hắn vừa mới bị ngã ngựa trọng thương trong buổi đi săn của hoàng gia. Một trăm trượng này giáng xuống đã phá hủy hoàn toàn gân mạch của hắn, khiến hắn từ đó về sau chỉ có thể gắn chặt đời mình trên chiếc xe lăn.
Giờ đây, lão tướng quân Thịnh Nghĩa Chi đã bước vào tuổi gần đất xa trời, còn Tứ hoàng tử Ninh Thiên Lân thì vẫn mang thân tàn phế. Trong lòng Xương Huệ Đế, Thịnh gia đã sớm lụi tàn, vĩnh viễn không còn khả năng trở thành mối họa ngầm đe dọa đến hoàng quyền của ông ta nữa.
Thế nhưng, kim lân há lại là vật trong ao cạn?
Xương Huệ Đế có lẽ mãi mãi không bao giờ ngờ tới, vị hoàng tử từng tự mình xin đến Việt Châu dưỡng bệnh, trông có vẻ như đã hoàn toàn buông xuôi mọi hùng tâm tráng chí kia, thực chất vẫn luôn âm thầm giấu tài. Hắn chỉ đang nhẫn nhịn chờ đợi thời cơ, để đoạt lại tất cả những gì vốn dĩ thuộc về mình.
Ninh Thiên Lân chưa từng từ bỏ việc chữa trị đôi chân của mình. Thứ hắn bị tổn thương là gân mạch, chỉ cần kiên trì tẩm bổ mười năm, hai mươi năm, đợi đến khi gân mạch hồi phục, ắt sẽ có ngày hắn một lần nữa đứng lên được.
Có điều, mười năm hay hai mươi năm... khoảng thời gian đó quả thực quá đỗi dài lâu.
Nghĩ đến đây, khóe môi Ngôn Thanh Ly khẽ nhếch lên. Sự xuất hiện của nàng đối với Ninh Thiên Lân mà nói, hoàn toàn có thể coi là một niềm vui ngoài ý muốn.
Bởi lẽ, nàng có đủ khả năng để rút ngắn khoảng thời gian đằng đẵng mười năm, hai mươi năm ấy xuống chỉ còn vỏn vẹn một năm.
Dù mang phận nữ nhi, nhưng nàng lại sở hữu thiên phú y thuật cực cao. Nàng không chỉ kế thừa trọn vẹn y thuật của phụ thân Sở Đạo Nhân, mà thậm chí còn "còn trò giỏi hơn thầy.
Trước kia, mỗi khi phụ thân gặp phải những ca bệnh nan y, ông đều lén lút bàn bạc và thỉnh giáo ý kiến của nàng. Nhớ năm đó, khi Thái tử lâm trọng bệnh, ngay cả Viện thủ Thái y viện cũng phải lắc đầu phán định ngài ấy sống không quá ba năm. Thế nhưng, chính nàng đã âm thầm nghiên cứu ra một phương thuốc rồi giao cho phụ thân, nhờ vậy mà ông mới có thể điều dưỡng cơ thể Thái tử ngày một khởi sắc.
Y thuật của nàng tuy chưa dám xưng là tuyệt đỉnh thế gian, nhưng chắc chắn là độc nhất vô nhị.
Đáng tiếc, vị Thái tử đáng thương kia cuối cùng vẫn không thoát khỏi cửa tử. Giống như phụ thân nàng, ngài ấy cũng chỉ là vật hy sinh để củng cố quyền lực cho bậc đế vương cùng lũ gian thần xảo trá.
"Ây da! Là Cố gia cô nương đây mà! Sao hôm nay cô nương đi khám bệnh sớm thế?" Một phụ nhân bán bánh bao trông thấy Ngôn Thanh Ly liền đon đả cất tiếng chào hỏi.
"Ta thức dậy sớm nên đi dạo loanh quanh một chút." Ngôn Thanh Ly khẽ gật đầu đáp lễ với phụ nhân nọ, sau đó cũng không nói thêm lời nào nữa.
Thấy thái độ dửng dưng, không mặn không nhạt của nàng, phụ nhân kia tỏ vẻ bất mãn. Ngay khi Ngôn Thanh Ly vừa bước qua, bà ta liền nhỏ giọng nhổ toẹt một cái: "Phi! Đồ nữ nhân suốt ngày ném đầu lộ diện, chẳng biết giữ chút phụ đạo nào. Đi dạo loanh quanh ư? Ai mà thèm tin! Trời vừa mới tờ mờ sáng thế này, không chừng là vừa chui ra từ ổ chăn của gã dã nam nhân nào đó cũng nên."
"Suỵt! Bà nói nhỏ chút đi!" Gã đàn ông trung niên đứng cạnh huých cùi chỏ vào người phụ nhân: "Hàng xóm láng giềng với nhau cả, để người ta nghe thấy thì không hay đâu."
Thực ra, không phải gã muốn phủ nhận lời vợ mình. Dù sao thì, có cô nương nhà tử tế nào lại chịu ném đầu lộ diện ra ngoài làm đại phu cơ chứ? Phải biết rằng, trong số các bệnh nhân có không ít là nam giới. Dù có tránh hiềm nghi đến mức nào đi chăng nữa thì cũng khó tránh khỏi việc đụng chạm thân thể, quả thực là chẳng màng đến danh tiết.
Có điều, y thuật của Cố gia cô nương này quả thực rất cao minh. Giữa thời buổi binh hoang mã loạn này, chẳng ai dám vỗ ngực đảm bảo bản thân sẽ không ốm đau bệnh tật gì, thế nên tốt nhất là đừng dại dột mà đắc tội với đại phu.
"Sợ cái gì chứ! Cùng lắm cũng chỉ là con gái của một con đàn bà lăng loàn thôi!" Phụ nhân hung hăng véo gã đàn ông một cái rõ đau: "Cái lão già nhà ông, không phải là thấy con ranh con này xinh đẹp nên bị nó câu mất hồn rồi đấy chứ?"
"Mụ dạ xoa này, bà ăn nói hàm hồ cái gì thế hả! Còn không mau lo bán bánh bao đi!" Gã đàn ông vội vàng lấp liếʍ. Thế nhưng vừa dứt lời, gã lại lén lút đưa mắt nhìn trộm bóng lưng của nữ tử kia thêm vài lần.
Trong màn mưa bụi bay lất phất, bóng lưng của nữ tử áo trắng dưới chiếc ô giấy đỏ trông thật mờ ảo, dáng vẻ thon thả, thướt tha yểu điệu, quả thực rất quyến rũ.
Ngõ nhỏ buổi sáng sớm vốn tĩnh lặng, vậy nên từng lời nói của đôi phu thê kia đều lọt vào tai Ngôn Thanh Ly không sót một chữ. Nghe vậy, nàng chỉ nhếch môi, nở một nụ cười nhạt chẳng mấy bận tâm.
Thế đạo này lúc nào cũng bất công và hà khắc với nữ tử như vậy. Theo nàng thấy, chuyện nam hoan nữ ái vốn đâu phải lỗi của riêng một mình người phụ nữ. Cớ sao mỗi khi có chuyện vỡ lở, kẻ bị người đời chỉ trích, thóa mạ lại luôn là nữ nhân?
Mẫu thân của Ngôn ŧıểυ thư là Cố thị, chỉ vì không chồng mà chửa nên đã bị người đời phỉ nhổ sau lưng. Trong khi đó, gã đàn ông buông lời đường mật lừa gạt nữ nhân kia, sau một đêm phong lưu vẫn có thể chễm chệ ngồi trên chiếc ghế Quốc công gia cao cao tại thượng. Thậm chí, cho dù sau này chuyện phong lưu vận sự ấy có bị bại lộ, người đời e rằng cũng chỉ biết tặc lưỡi khen ngợi Ngôn Quốc công bản lĩnh hơn người, lại có thể khiến một nữ tử cam tâm tình nguyện gánh chịu bêu danh để sinh con cho ông ta.
Về phần Ngôn ŧıểυ thư và mẫu thân, hai người họ không trộm cắp cũng chẳng cướp giật, chỉ an phận thủ thường mưu sinh bằng nghề hành y. Vậy mà họ vẫn bị kẻ khác gièm pha là thân nữ nhi lại dám ném đầu lộ diện. Quả thực là nực cười, chẳng có chút đạo lý nào!
Ngôn Thanh Ly khẽ vươn tay ra, để những giọt mưa lạnh buốt rơi rớt trong lòng bàn tay. Mưa rất lạnh, nhưng lòng người... lại càng lạnh lẽo hơn.
-
Trạch viện của Cố phủ không tính là lớn. Suy cho cùng, giữa thời buổi nhiễu nhương này, gia đại nghiệp đại rất dễ chuốc lấy sóng gió thị phi.
Một năm trước, khi Ngôn ŧıểυ thư quyết định lên kinh thành nhận tổ quy tông, nàng đã cho giải tán hết số ít hạ nhân còn lại trong phủ. Nàng chỉ giữ lại một nha hoàn thiếp thân, một bà tử nấu cơm và hai tên hộ viện. Chính vì vậy, ngôi trạch viện vốn dĩ đã nhỏ bé này nay lại càng trở nên quạnh quẽ, tiêu điều.
"ŧıểυ thư, sáng sớm tinh mơ thế này người đi đâu vậy? Nô tỳ đã tìm người nửa ngày trời rồi đấy."
Ngôn Thanh Ly vừa mới bước qua cổng phủ, đã thấy một tỳ nữ trạc tuổi mình vội vã chạy tới đón.
Rõ ràng chỉ là một tỳ nữ, thế nhưng cách ăn mặc của ả ta lại còn phô trương, lộng lẫy hơn cả chủ tử là nàng. Y phục thì sặc sỡ, chiếc vòng ngọc bích đeo trên cổ tay cũng có nước ngọc cực kỳ tinh xảo. Mãi đến khi bước đến gần, tỳ nữ kia mới giật mình nhớ ra, vội vàng giấu chiếc vòng vào trong tay áo.
Ngôn Thanh Ly coi như không nhìn thấy những ŧıểυ xảo giấu diếm ấy, cứ thế đi thẳng về phía viện tử của mình.
Tỳ nữ này tên là Triều Vân, vốn dĩ chỉ là một nha hoàn quét tước trong Cố phủ. Năm đó, khi Ngôn ŧıểυ thư hỏi xem trong đám hạ nhân có ai nguyện ý ở lại làm nha hoàn thiếp thân cho mình hay không, Triều Vân đã chủ động đứng ra tự tiến cử.
Thế nhưng, ả Triều Vân này tuyệt đối không phải là hạng người an phận thủ thường. Sở dĩ ả ta chấp nhận ở lại, là vì nhắm trúng Cố gia vẫn còn chút món hời để vơ vét. Suy cho cùng, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa béo. Dù Cố gia có sa sút đến đâu, thì sau khi Ngôn ŧıểυ thư bán đi một loạt cửa hiệu và sản nghiệp, số bạc trắng còn lại trong khố phòng vẫn là một con số không hề nhỏ.
Ngôn ŧıểυ thư bản tính lương thiện lại chẳng chút tâm cơ, nên nàng vô cùng tín nhiệm ả Triều Vân này. Một năm trước, cũng chính Triều Vân là kẻ đã xúi giục Ngôn ŧıểυ thư lên kinh thành nhận người thân. Ả ta lấy cớ rằng ở quê có người quen cũng đang chuẩn bị lên Thịnh Kinh, có thể đi cùng nhau cho có bạn có bè. Nào ngờ, ngay khi vừa ra khỏi địa phận Việt Châu, ả đã rắp tâm dẫn Ngôn ŧıểυ thư đi vào một con đường mòn đầy rẫy sơn tặc thảo khấu.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, bọn họ đã đụng độ một toán cường đạo. Lúc bấy giờ, Triều Vân chỉ lo giữ mạng mà tự mình bỏ chạy lấy người, bỏ mặc Ngôn ŧıểυ thư hứng chịu hai nhát đao, thậm chí còn suýt bị bọn ác tước đi sự trong sạch.
"Nấu chút nước nóng mang đến phòng ta, ta muốn mộc dục." Ngôn Thanh Ly chẳng buồn để tâm đến lời gặng hỏi của Triều Vân, chỉ lạnh nhạt buông lời phân phó.
Thực ra, nàng vốn không phải là người quá mức đặt nặng chốn tôn ti chủ tớ. Trái lại, ở kiếp trước, nàng cùng phụ mẫu chưa từng ra oai hay bày bộ dáng của bậc bề trên. Trong Sở phủ ngày ấy, chủ tớ trên dưới luôn đối đãi với nhau thân thiết như người một nhà.
Thế nhưng, lòng người rốt cuộc vẫn có sự khác biệt. Đối với loại sói mắt trắng vô ơn bạc nghĩa như Triều Vân, dẫu Ngôn ŧıểυ thư thực sự từng dốc lòng đối đãi chân thành thì cũng chẳng thể sưởi ấm được trái tim ả. Do đó, nàng hiện tại càng không buồn phí hoài tâm sức vì một kẻ như vậy.
Đợi Ngôn Thanh Ly quay về phòng, Triều Vân mới lầm bầm to nhỏ trong miệng: "Sáng sớm tinh mơ mà tắm táp cái nỗi gì." Càu nhàu xong, ả mới hậm hực xoay người, miễn cưỡng đi làm theo lời dặn.
Kể từ dạo Ngôn Thanh Ly đại nạn không chết và được người ta đưa về bình an vào một năm trước, tính tình của nàng bỗng chốc thay đổi ngoắt ngoéo, cứ như biến thành một con người hoàn toàn khác.
Trong ấn tượng của Triều Vân, Ngôn Thanh Ly trước kia vốn chỉ là một nữ tử đơn thuần, không có nhiều tâm cơ, lại rất dễ mềm lòng nghe theo lời người khác. Nào ngờ giờ đây, nàng không những trở nên quyết đoán, có chính kiến riêng, mà thái độ đối với đám hạ nhân bọn họ cũng luôn luôn lạnh nhạt, xa cách.
Quan trọng hơn cả là, trong suốt hơn nửa năm kể từ khi dưỡng thương khỏi hẳn, hành tung của Ngôn Thanh Ly bắt đầu trở nên vô cùng thần bí. Điển hình như việc nàng không cần ai hầu hạ gác đêm nữa. Hay như trước khi bị thương, nàng chưa từng có thói quen ngủ nướng, vậy mà từ lúc khỏe lại, nàng thường xuyên ngủ vùi đến tận lúc mặt trời lên cao ba sào, dáng vẻ mệt mỏi tựa hồ như đã thức trắng cả đêm. Không chỉ vậy, nàng còn sinh ra sở thích tắm ngay sau khi ngủ dậy, thậm chí đã có vài lần nàng từ bên ngoài trở về vào lúc sáng sớm tinh mơ y hệt như hôm nay.
Nghĩ đến đây, Triều Vân bỗng giật thót trong lòng. Chẳng lẽ... nàng thực sự giống như những lời đồn đại của hàng xóm láng giềng, lén lút nuôi dã nam nhân ở bên ngoài?